Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

HAI SĂC HOA TIGON

TÔI VẪN YÊU ANH NHƯ TÔI THẦM NHỚ...! (HAI SẮC HOA TIGON )

  HAI SẮC HOA TIGON
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cành hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà trên mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Dải đường xa tít bóng chiều không
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít cây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong những lúc tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thủa ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của phân ly
Cho nên cười đáp mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Giữa trời đau khổ chết yêu thương
Người xa  xôi quá tôi buồn lắm
trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ ấy thu rồi thu .thu lại thu
Lòng tôi còn già đếnbao giờ
Chồng tôi vẫn biêt tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
và từng thu chêt từng thu chết
vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng quý cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu mau1con tim
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một chiều thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng
    T.T.KH

Anh đi anh  hẳn anh không biết
Có kẻ ngàn thu vẫn đợi chờ
Thu đến thu đi đông lạnh lẽo
Em hoài mong mỏi gió thu sang

   NHẮN THEO CHIM TRỜI  GỬI  ANH   LƯƠNG V  TH..{TÔI VẪN NHỚ }
Tôi viêt lên đây {blog của tôi} bài thơ Hai Săc Hoa TIGON  của T.T.KH   và cũng là viêt lên tâm sự của đời mình,một mối tình bất diệt của tôi với anh...Mà tôi không quên. Khi viết lên tâm sự này lòng vẫn thầm mong có một ngày nào đó ,anh đi ngang và tình cờ ghé vào thăm blog của em, ..Anh đọc những lời này và chỉ mình anh biết,em đã bao tuổi đợi chờ...! Dẫu chỉ là mơ ,ngoài tầm tay đợi ,mơ ươc một ngày ..."Hiệp phố tương phùng.
Ngày ấy anh hơn tuổi em rất nhiều , Anh thường hay cho em nghe bài hát "THÁNG MẤY HOA CƯỜI" và trong đó có một đoạn "LÒNG THẦM MONG XE HOA ĐỪNG ĐI NGANG PHỐ EM TÔI ,ĐỂ NÀNG KHÔNG MƠ XA XÔI, ĐỂ MẮT EM BUÔN ":thế rồi em ngây thơ hỏi anh ,
chừng nào anh lấy vợ ?Anh tả lời em" năm 2000 anh mới lấy vợ, rồi anh buồn bảo em,
Thời buổi chiến tranh này "Số phận con người , đồng tiền xâp ngửa" anh làm sao dám nghĩ  đến tương lai hả em.? và em thì ngây thơ cứ tin năm 2000  anh mới lấy vợ,Em quên rằng ngày ấy anh đã ngoài 30 tuổi...
Thế rồi cũng chấm dứt chiến tranh. "Cô em bắc kỳ nho nhỏ" mà anh thường gọi , đã chầm chậm bước vào đường yêu với những êm đềm xao xuyến có cả nỗi buồn vô vọng...???
Em thường cứ đạp xe đạp qua hai chiếc cầu  "Bình Tiên và Cây Gõ" Chỉ mong được nhìn thấy anh thôi,..!!! và ngày ấy cái ngày xa xôi lắm,vào những buổi chiều thu, cứ bâng khuâng nhớ lại một thời...!  Cái thời hồn nhiên ,ngây thơ,nhưng rất sợ ,lo sợ một ngày nào đó ,không được nhìn thấy anh ,không được anh  dặn dò bảo ban ,không  được anh vỗ về khuyên nhủ ,bởi nhũng tủi buồn  vô cớ...!!!
Hôm nay cũng mùa thu ,mai đây là đông đến"  Cứ mỗi độ Noel về cảm thấy nhớ ai vô bờ bến,nhưng chỉ sợ một thứ phũ phàng vây hãm,dìm sâu ý sống , để em ngoi ngóp giữa đại dương tủi hờn...!   Ngày đó đã hơn một lần anh hẹn  "Noel Này Anh Đến Đón Em Đi Chơi Nhé.....!"Thế rồi , em đã đợi ...Bao nhiêu lần Noel đến rồi đi ,hẳn là anh không nhớ.Bao nhiêu lớp người ngày ấy ra đi họ cũng đã quay về.,và có lẽ cả anh cũng vậy...?  Mà sao em..?.Bươc chân  buồn lang thang trên khắp phố phường, khăp vùng vui thú của thiên hạ ,tìm hoài chẳng thấy anh đâu...?  Chỉ có những bàn tay đan nhau , mắt cười hạnh phúc,và mình mình đơn lẻ, để nghe nỗi tủi buồn xâm chiếm tâm hồn.  Nhớ lời ngày xưa anh đã bảo.."Em con gái chỉ có một thời"   ...Đường phố saigon bây giờ muôn mầu hoa đăng rực rỡ,  nhũng chiếc xe hoa ngang phố nối đuôi nhau nhiều thật nhiều,để bao nỗi niềm  thương tiếc quay quanh tiềm thức ,đưa em về lối mộng của ngày xưa....   Vâng...!   Ngày xưa ..Cái ngày xa xôi ấy...  Cũng một  buổi chiều
thu...Gió heo may lành lạnh...!Sau một ngày công việc bận rộn ...{chị thì may còn em đan áo}
Hai chị em thong dong thả bộ về nhà ,thì gặp các anh ,khoảng {8 ,người} đi xe rề rề theo sau,em nnghe tiếng ai bảo :"Ô !  Gái bắc rồi" Chị của em hơi giận , nhưng cũng chẳng nói gì,
Thế rồi anh và anh   Kính xuống xe theo sau băt chuyện, chị của em mới hỏi,hồi nãy em nghe các anh bảo "gái bắc rồi" Vậy em xin lỗi hỏi ?Gái bắc thì sao...? anh Kính hơi bị bí {bởi vì anh Kinh là người Bắc}  nhưng rồi anh Kính cũng trả lời...! "A  !  ..Gái bắc thì...Thì.... !   Mày cướp chồng bà thì ...bà  xé xác  mày ra làm trăm mảnh...!   Hai chị em cũng phải bật cười...Còn anh lại bảo ."  Cô em Băc Kỳ nho nhỏ !...Thật là dễ thương...!"  Chị em nói"...Anh tán hay lắm đấy.  !
Thê thì nhận anh làm anh đi...!Nếu trong tim em chấp nhận anh làm anh ,thì anh quả là môt người anh mẫu mực hoàn toàn {bởi vì anh khôngco em gái}  nhưng tim em khong bảo thế  ,
bí mật của em ngày ấy là,  Em cứ say sưa mà trộm nhìn anh thổi sáo,  anh đi làm về vừa tháo giầy vừa huýt sáo miệng, khi tháo giầy xong , anh nhìn lên và hỏi em  "Mơ mộng gì thế cô em nho nhỏ ơi...? "  Em nhìn đôi bàn chân anh to tròn và trắng muốt  {vì anh đi giày thường} nhìn lại bàn chân mình không sơn phết mà lại đen đen .,những luc như  vậy em chẳng biết dấu đôi bàn chân mình đi đâu được,  kể từ đó em biết mộng mơ xao xuyến  ,mà cũng biết cúi đầu chấp nhận thua buồn ...!Như anh thường bảo em " Em đừng nhìn lên thì em sẽ không cảm thấy buồn"  Em nghe lời anh ,nhưng biết làm sao...?
Ngày ấy. anh thường  gọi em  là cô Băc Kỳ nho nhỏ. Quả thật  em tự cảm  thấy mình quá nho nho quá tầm thuiong khi đứng trươc anh ,Anh 32 tuoi cao một  met  80  em 20 tuôi  cao chi  môt met 50,  anh đẹp trai như tài tử  A.LANDLON   ,anh biết mây ngoại ngữ,làm thông dich viên bên  H.Q , em chỉ là cô thợ đan  tầm thường bé nhỏ  ,lương mỗi tháng chỉ có  {5000 }năm ngàn tiền hồi đó, phải dành dụm phụ ba mẹ nuôi cac em ăn học .Nhà em ở Quân 6 nhà anh Quận  11,tuy là đường  Minh Phụng nối dài nhưng cách nhau hai cây cầu   Bình Tiên và Cây Gõ
 , nhà em thì có lò bánh Ướt nhà anh có phòng trồng răng  {Trương Thiên Quý}  rất dễ tìm.
Em thường hay đạp xe đạp đến nhà anh, điều đó dễ hiểu bởi vì em cảm mến anh ngay từ phút đầu gặp gỡ .Em rất sung suong1 và hãnh diện khi nghe ôn chủ phòng trồng răng  Trương  Thiên Quý  nói "Chỉ có một mình cô là được {A  Voong  tên thường gọi ở nhà của anh }  cho đến nhà mà thôi,người khác không ai được đến đây đâu" và anh cũng thường hay dặn dò em  "Emđi lên xuống cầu phải chịu khó xuống xe  dắt bộ để không ảnh hưởng đên sức khỏe người phụ nữ sau này.Anhlo lắng và dạy em rất nhiều...!   Có lẽ vì vậy mà em khắc cốt ghi tâm  hình bóng của anh cho đến tận bây giờ... Nhưng mà em thì quá khờ dại ,ngu ngơ ,hình như ngày ấy em dại khờ hơn những cô gái khác, điều  đó khiến cho em nhút nhát , nên chỉ dám yêu anh trong âm thầm vô vọng ...!   Quen nhau hơn  4  năm nhiều lần anh bảo.  ":Em  24 tuổi rồi là con gái chỉ có một thời thôi. Hãy lập gia đình đi, kẻo sau này sẽ muộn và sẽ khổ đó em...!  Và anh cứ hỏi : "Em  À !   Em thương  ai hãy nói cho anh biết anh biết anh sẽ giúp cho anh mà nói thì người ấy sẽ nghe anh liền ,anh nói vậy mà nào em có hiểu...!   "  Này cô em tóc dài da  trắng mắt to đen ,đừng thích làm nhiều người khổ , kẻo sau này mình khổ thì tội nghiệp lắm nghe em .! " Hình như ngày  ấy anh cũng đã tiên liệu cuộc đời em sau này ,nhưng mà em...Chẳng thông minh chút nào..!  { Có một diều , cho đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được ,không bao giờ anh chịu lắm tay em , cận kề lắm thì khi em ngồi anh cũng chỉ đứng phía sau lưng em ] Em cứ nhủ lòng  ,em chỉ yêu có một mình anh thì làm sao phải khổ ,nên em im lặng cúi đầu ,anh lại bảo
"  không tin anh sao ...?   làm cho em bối rối vô cùng....
Thế rồi lần khác anh lại bảo em " Nhìn xe hoa ngang phố nhiều ghê ,lúc này đám cưới nhiều
quá ,  Em  À...!!!   Em có thấy  gì  không...?  Anh  cũng cảm thấy nôn nao ghê đi ...!
Hay em có bạn gái giới thiệu cho anh ,  anh sẽ làm mai  lại cho em "  Em  run  run  ,lăp  băp
,bạn em xấu  lắm  nghèo lắm , anh bảo " Nghèo xấu gì anh cũng chịu ,em biết không ...???
Vợ đẹp là vợ người ,  vợ xấu mới là vợ của anh, Anh cũng đã một đôi lần đau khổ vì yêu...!!!
Rồi anh lại chỉ tấm hình của anh mà bảo em,  "  Hay anh làm mai cho em người này em có biết người này không ..Có  đồng  ý  không  ...???  TRời  ƠI..!!!   Em  quá hoảng hốt không nhìn tấm ảnh và chỉ lăp bắp trả lời  không,,,không  Em không biết...Em có biết đâu câu trả lời của em có ý nghĩa gì..?  Em có biết  đâu em đã làm  em chết cả một đời ngây thơ...   .Buồn  thay ,!  Luc ấy,
em cứ ngỡ anh làm mai cho em thật...!!!
Em thật là khờ dại ...!  Em khờ dại làm anh thất vọng buồn lòng. Em khờ dại từ  chối một tình yêu mình ấp ủ bao tháng năm dài  .Em khờ dại để em  Bơ Vơ suốt cả cuộc đời này...!!!
Thế rồi em có một vài người bạn nhà  ở gần nhà anh , họ khen anh nhiều lắm .  Họ bảo em không bằng cái móng chân của anh đâu.Em rất tin họ , bởi vì họ thấy em ủ  rũ  thương tình nên
nói vậy, chồng của bạn em thì nói  "  Thảo  ơi..!  Em đừng theo anh THông nữa  . Em không
bằng  những cô gái khác đâu,  họ vừa đẹp thông minh lanh lợi  mới xứng với anh ,Thông
Còn   EM....!!!
"   Em như cô bé không tiền  .Nhìn người bán bánh qua đường ngẩn ngơ ."
Lần cuối cùng em đến nhà anh , em đi mấy vòng trng chợ  mới tìm mua được  3  bông Hồng
{  bởi vì ngày ấy bông  Hồng rất hiếm  }   Em định sẽ cắm trên bàn của anh  ,  nhưng sao hôm
ấy em thấy anh hờ hững lạnh lùng  . Nhớ lại lời bạn nói hôm qua .Cảm thấy tủi thân trong lòng
Em quay ra định  đem những bông hồng vào phòng khách ..Thì ..!  Ôi..Thôi...!
Những bông Hồng  đang héo Rũ ...Chết dần...!!!   Anh theo sau hỏi em  "  EM mua những bông Hồng tặng cho ai...?Em buồn Rũ trong lòng không nói được,  mà chỉ nói   Thôi  Em Về...!
Đó  là  lời  Biệt ...LY...!!!  của em ngày ây...!Vẫn còn tưởng như vừa mới hôm qua ...!
Em  không biết luc  ấy anh  có giữ em ở lại không ?  Bởi vì  có  lẽ cơn mưa rất lớn. Em vừa ra
đến ngã tư  46 , thì trời mưa như trut  .Em không biết có cơn mưa  Bởi lòng em đang Bão Tố...!  Những hạt mưa ..!   Đánh vào mặt  vào vai  em...!!!  Những giòng nước mắt  cứ tự do tuôn chẩy .   Em  Khoc...!  Như chưa bao giờ được  khóc...!!!
Và đó là lần đầu tiên em biêt thế nào là đau khổ...!
Sau hôm ấy em tự ý rời xa anh, trong ngậm ngùi nuối tiếc...!Cũng là lúc em cảm thấy quá...!
Yêu anh...!  Yêu  tha thiêt ... Yêu chân thành...!   EM rất nhớ anh   ...!!!
Ngày nào em cũng đạp xe ngang qua nhà anh ,đứng một góc phố nào đó  ,để nhìn thấy anh cho bớt khổ  ...!  Thật tình có hôm chỉ nhìn thấy chiếc xe của anh thôi,  về mới chợp mắt được.,
nhưng em cũng không dám đến nhà anh nữa,  em tin thời gian sẽ là viên thuốc thần mầu nhiệm
Vâng ...!  Thời gian cứ thế chậm chạp trôi đi ,nhưng tất cả trá với những gì em nghĩ , như em đang ngồi đây viết lại những giòng này...Có bao giờ em quên được anh đâu...???
Anh được định cư sang  Phap ,  rồi em cũng  phải lấy chồng ...
Em có ngờ đâu , em gieo hờ hững cho người  ,. Sống bên chồng mà cõi lòng  lạnh vắng...!
 " Chồng em vẫn  biết em thương  nhớ.  !  người ấy  cho nên vẫn hững hờ"
Được một năm thì chồng em cũng được  định cư sang  Mỹ , lời từ biệt của anh ấy , là một câu trach hờn cay  đắng...!  "Việc không có em cùng đi làm cho anh đau đớn  , ngang bằng sự chua
xót khi sống cùng em  từ bấy lâu nay , mà chưa nhận ở em một nụ cười, .Có lẽ em không nên phiêu lưu , chấp nhận thêm một cuộc tình nào nữa.  Anh không muốn  em tự làm khổ mình  và
để khổ cho người , điều đó hẳn em  biết nhiều hơn ai hết ...!"  Những lời nói ấy đã làm em
ray  rưc mãi không nguôi...!
Và từ đó em sống trng hoài niệm thủa nào .Them muốn ước mơ được nhìn thấy một chút gì gọi
là kỷ niệm...!  Ước mơ một lần được dựa vào ai, được khóc một lần cho thỏa ....
Có người hỏi em ,tai sao cứ vẫn còn đi hoài xe đạp ...???  Em   thích đi xe đạp  đến những
khu  nào có dốc cao  cao và từ từ xuống dắt xe đi bộ ...Để cho đôi giòng nước măt rơi rơi...!
Bây giờ thì chẳng  còn ai dặn dò em nữa...

Cứ mỗi mùa Giáng Sinh trôi qua , em lại nhớ anh quay  quắt...!   Nhớ ..!   Anh  gọt cam cho em ăn , anh còn nói  "anh  Kính co khiếu nói chuyện , anh chẳng biết nói gì , thôi dể anh gọt cam cho em ăn  " Nhớ anh  ...!  Khoác  áo cho khi em  về  . NHớ...!  "  Hỡi  cô em tóc dài da  trắng
 mắt  to đen , hãy lâp gia  đình  sớm  đi kẻo  sau  này  sẽ khổ  .Nhớ ...!  Anh  cảm ơn em  đã
có lòng đến  thăm  anh .  Nhớ bản  nhạc "  Anh  Ơi  Đừng  Đến  Nữa ,  Anh không Chết  Đâu  Em"  Anh   vẫn thich  nghe  và  anh  còn giải  thích  vì  sao ...???   ,và nhớ ...!  Nhơ...!   Nhớ...!
Nhớ  Thật  nhiều  ,.Thật  nhiều  ..!  Những  kỷ  niệm xưa  từ  vạn  hướng..!  Kéo  về   cứ chất
mãi  chất lên cao  ...!   Đường  phố  V.N   Mùa  này   ngày  nào  cũng  có  xe  hoa  đi  ngang  phố  .Đâu  đâu  em  cũng  nghe  Âm  vang  ngày  xưa  vọng  lại "  Lòng  Anh Thấy  Nao  Nao "

'
Anh...!  Hỡi..!   Có  khi  nào nghe  dĩ  vãng  tìm về  ..?   Có  khi  nào  về  thăm  chốn  cũ.
Thu  xưa...?   Nơi  Ấy  có  2  cây  cầu  Bình  Tiên & Cây  Gõ  ,  Có  cô  em  nho  nhỏ...!
Ngày  xưa  anh  thường   dặn  dò  "  Phải  chịu  khó  xuống  xe  dắt  bộ."...Anh  có  biết...???
Hai  cây  cầu  đã  bị  người  ta  dỡ  bỏ...!   Ngôi  nhà  của  anh  ngày xưa  đã  thay  đổi  chủ...
Con  đường  minh  phụng  rộng  lớn  hơn  xưa  , .Phòng  trồng  răng  {  Trương  Thiện  Quý }
không  còn  nữa   ,Phố  phường  đổi  thay  lạ  mặt  ,  tất  cả  đã  xa  rồi  biển  dâu  dời  đổi  ,
duy  chỉ  còn  mình  em  bơ  vơ  đứng  mãi  nơi  này  .   Những  giòng  sầu  lăn  tràn  trên  má,
Cổ  họng  nghẹn  ngào  môi  mặn  mắt  cay  cay  ...

Buổi   chiều qua  rồi...!   Đôi  mắt  viền  khoen  vì  những  đêm  trằn  trọc  mất  ngủ  ...!!!
Nhìn  lên  bầu  trời  cao  thăm  thẳm  ...!   Chợt  nhận  tháy  ẩn  hiện  một  vì  sao  lẻ  loi  lu  mờ
trong  muôn  ngàn  Tinh  Tú  sáng ...Em  liên  tưởng  đến  mình  ,  một  vì  sao  xấu  số  cô  đơn,
Hiện  diện  những  đêm  như  đêm  này  , sao  nghe  lòng  lạnh  vắng...!
Dẫu  sao  lòng  vẫn  dặn  lòng  "  Em  sống  cho  qua  ngày,  Và  cho  qua  kiếp  này "


Anh  nơi đâu ..???  Phương  trời  nào  xa  xôi  dịu  vợi,  cách  nơi  đây  . Hơn  nửa  vòng
Trái  Đất  ,hơn  nửa  quả  Địa  Cầu    {   Pháp  hay   Mỹ  } hay  anh  đã  về  thăm  V.N
Quê  Hương  Yêu  Dấu  Chim  trời  có  mỏi  cánh  dừng  chân..?
Có  khi  nào  nghe  dĩ  vãng  réo  gọi  tìm  vê  thổn  thức  với  thu  xưa  ...???
Có  nghe  tiếng  con  Chim  Vành  Khuyên , một  mình  vương  đôi  cánh  nhỏ  ...
Vượt  ngàn  Mây  gợi  nhớ  "CỐ  NHÂN  TÌNH"
EM  viết  lên  đây  BLOG,  Của  em  những  giòng  này  vào  những  ngày  tàn  thu  đông  lạnh ..
Tưởng  như  đang  gói  gém  tâm  sự  này  gởi  đến  nơi  anh  !  Em  nghe  âm  ấm  linh  hồn..!
Và  đêm  đêm  em  hằng  cầu  nguyện  anh  Lương   V  TH   của  em  , dù  ở  đâu  hạnh  phúc
hay  khổ  đau  ...!!!???   Anh  vẫn  mãi  Chân  Cứng  Đá  Mềm  như  thời  trai  trẻ  ...!
Lời  Nguyện  cầu  thứ  2  ,  Xin  một  phép  Thần  Mầu  Nhiệm  , Cho  anh  đọc  được  những
Lời  này  của  em  .......
    NGUYÊN  THẢO,
   số ĐT: 01679224381

Tôi  vẫn  yêu  anh  như  tôi  thầm  nhớ.
Tuy  biết  anh  đi  không  bao  giờ  về  .
Để  nhìn  từng  giọt  sương  chết  trên  lá  khô
Réo  tên  người  yêu  suốt  trong  mùa  THU

2 nhận xét:

  1. DVD vào thăm trang nhà, thưởng thức nhiều bài đăng, bài thơ hay!
    DVD cảm ơn và chúc chủ gia vui khỏe, an lành!

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn bạn đã ghé thăm , và để lại lời khen tặng
    Chúc sức khỏe , và luôn luôn hạnh phúc

    Trả lờiXóa