Chiều thu buông lá đổ
Như gió hờn chia ly
Hoa giăng ngoài cổng VU QUI
Ai hay trong đó sầu bi một người
Canh TIGON vừa hé , nụ cươi
Ngậm ngùi khép lại... ! Sầu rơi vào hồn ...!
Bóng chiều đã phủ hoàng hôn
Chim trời biền biệt anh còn nơi đâu ...?
Biết chăng hoa tím u sầu ...
Biết chăng người cũ còn đâu nụ cười
Chiều nay đếm giọt mưa rơi
Bóng anh đi mãi cuối trơi trong mưa ...
Nguyễn Nguyên Thao H. M
Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018
MỘT CHÚT HƯƠNG XƯA
MỘT CHÚT HƯƠNG XƯA
Viết cho những ai cùng cảnh ngộ .... Sau cuộc chiến 41 năm đã qua
Hôm nay tôi ăn cơm thật sớm , nói là sớm , vì tôi chẳng bao giờ ăn trước 11 H trưa .Ăn xong , mở nhạc nghe một chút , đi gặp cậu em kết nghĩa , từ ngoài D L vào chơi , Đã mấy lần rồi em hẹn , mà tôi thì không hở một chút thời gian nào để mà gặp em . Em giận tôi rồi lại thông cảm cho tôi , em bảo " Người ta thì tổ chức đến nhà hàng gặp gỡ vài chục người , nhưng chị em mình eo hẹp thời gian , và còn bất tiện nhiều thứ khác , nên chỉ găp uống Cafe cho biết nhau thôi chị nhé ...!. , Tôi đồng ý vì còn một đứa em nữa thân rất thân mới mua nhà gần ngã tư 46 { giờ là Hàn Hải Nguyên } cứ hẹn , " bữa nào chị đến ở chơi với vợ chồng em vài bữa " tôi không hứa nhưng trong đầu nghĩ sẽ đi thăm hai người một lúc , và như thế mới có chuyện , hôm nay tôi ăn sớm hơn mọi ngày .... Dù gặp em kết nghĩa hay anh K Ng tôi cũng sắp xếp và chuẩn bị thật chu đáo , trang điểm cho đẹp , tánh tôi xưa nay là vậy , dản dị , nhưng khi ra đường bao giờ tôi cũng muốn mọi người nhìn thấy tôi đẹp ... Mở nhạc lên , nhắm mắt một chút cho thư giãn một chút rồi tôi đi bộ ra trạm xe Buýt gần nhà......mải suy nghĩ mà tôi không biết mình đã xuống xe Buýt lúc nào ,và đang lang thang trên con đường cũ , con đường Minh Phụng dẫn đến ngã tư 46 nhà anh Thông . Không hiểu sao cứ mỗi lần đi ngang qua con đường này tôi lại miên man suy nghĩ vẩn vơ , và rồi không nhớ , tôi đi đến đây làm gì nhỉ ...? Cũng đã có lần rồi bước chân buồn nhớ đưa chân đến đây mà chả biết để làm gì .? Có còn ai nữa đâu ...! À thì ra tôi đang hẹn một người ở quán Cafe nơi đây , trên con đường này , tôi thấy mình vô tư như thời 20 tuổi , nhưng mà sao lại buồn ...! Buồn . vô tận ....! Tôi thấy mình hình như rất bơ vơ . Tôi đưa mắt quanh quất tìm quán Cafe và suy nghĩ sao mình lại hẹn quán Cafe này nhỉ ...? Đang ngần ngại đứng ngoài cửa quán , tôi không có gì hồi hộp cả đó chỉ là em kết nghĩa thôi , thật ra thì với ai cũng vậy , vì tâm hồn tôi đã nguội ngắt từ lâu rồi , tôi từ từ chầm chậm bước vào cửa quán ... Một sự ngạc nhiên đến vô cùng ... Là ... Là Anh ...? .... Là anh Thông ...? Cũng chiếc ghế Mậy Dựa { SaLon mây } của ngày xưa ấy . trong quán này , cũng một lần , khi anh nhìn thấy tôi anh nhổm dậy nhưng không kịp đứng thẳng người , cứ như thế anh nhìn tôi một hồi lâu rồi mới hỏi " em đi đâu đấy ...?" Hôm nay .. thời gian đã qua đi hơn 30 năm rồi buồn đau xâu xé cõi lòng ... Những ước mơ đã dần lịm tắt , tôi không được nhìn thấy anh một lần nào nữa cả , không được anh dặn dò khuyên nhủ ... Anh trách hờn tôi ...!" Em đó .... Em thương ai thì phải nói , con gái chỉ có một thời .., đừng làm cho người khác khổ đau , sau này mình khổ thì tội nghiệp lắm đó em " Lần này tôi lại đứng đây , tôi còn đang rất xa ngoài cửa quán , anh đã đúng dậy đua tay ra dấu cho tôi vào ngồi . Cũng nụ cười của ngày xưa , nủ cười mà tôi vẫn hình dung cảm thấy như bao la che chở . Hôm nay tôi lại được nhìn thấy anh tôi muốn được uống cạn nụ cười cho thỏa nỗi niềm ....Chân tay tôi ríu rít , tôi muốn bay lại chỗ anh ôm anh và khóc thật nhiều ... Cho vơi đi bao lần thương nhớ ... Mặc dù chưa khóc nhưng nước măt ở đâu cứ tràn đầy hai bên gò má ...Tôi lại nghe giọng hát của ca sĩ Thanh Thúy từ quán Cafe bay ra " Đừng trách nhau em ơi . Khổ đau nhiều lắm rồi " Tình duyên ta lìa nửa đòi ,. Biết bao khóc hận chia phôi ...Cứ như là anh đã đặt sãn những bản nhạc Thanh Thúy hát dành cho tôi . Ngày xưa khi tôi còn bé chưa biết thưởng thức Âm Nhạc anh đã tập cho tôi mê mẩn giọng hát của Thanh Thúy từ đó tôi cứ để dành tiền mua hết băng này đến dĩa khác của Thanh Thúy về để dành nghe .... Giờ chia hai thương đau . Dắt nhau tìm thủa nào . Đời vui lúc còn trong mộng . Thế thôi khi vẹn câu thề ....Giờ thì mắt tôi nhòa lệ , không còn nhìn thấy đường đi vào trong quán nữa , dù khoảng cách giữa tôi và anh còn rất gần , tôi chỉ còn phải bước vài bước nữa là gục vào anh mà khóc cho thỏa . Nghĩ thế nên tôi cứ nhắm thẳng mà bước đến anh , bởi vì lúc này mắt tôi lệ nhòa tôi không còn nhìn thấy vật gì sung quanh , tôi chỉ còn nghe văng vẳng trong quán , Thanh Thúy đã hát sang bản nhạc khác ... " Người xưa bỗng về đây , cho mây vội bay . . Hương xưa nhạt phai ., đôi mắt mùa thu ây ....Bống tôi vấp phải cái ngạch cừa ngã nhoài ra đau điếng , tôi chưa kịp định thần xấu hổ ....Mở mắt ra tôi thấy mình nằm trên ghế salon nước mắt tôi ướt sũng hai bên gò má ,... Trong máy Laptóp của tôi đang phát ra những lời cuối cùng của bản nhạc ... Ân tình ngày xưa ấy ,, Ngậm ngùi như lá rơi ...
Tôi ngồi dậy lấy khăn lau khô những giòng lệ , trong mơ tôi đã khóc , nhìn lên đồng hồ , tôi thấy đã quá nửa đêm ... Tôi thẫn thờ bước ra ngoài Lancan , Tìm một vì sao lẻ loi đơn độc, đồng hành vơi tôi ...không có một ì sao nào cả ... Bầu trời tối đen thăm thẳm Không còn bóng trăng xưa .....Chỉ có những cột đèn thật Vững Vàng Dường như im lặng cúi đầu .....Thỉnh thoảng có một cơn gió quét ngang làm cho những quả me rơi xuống đất , rồi tất cả lại im lặng , như nỗi buồn câm nín của tôi ...
GIẤC MƠ ĐỊA ĐÀNG
Viết theo cảm xúc hai bài hát NỬA CUỘC TÌNH SẦU và CUỐI NẺO ĐƯỜNG TÌNH của Diên An
Nguyên Nguyên Thảo. H.M Đ Th . 0379224381
Viết cho những ai cùng cảnh ngộ .... Sau cuộc chiến 41 năm đã qua
Hôm nay tôi ăn cơm thật sớm , nói là sớm , vì tôi chẳng bao giờ ăn trước 11 H trưa .Ăn xong , mở nhạc nghe một chút , đi gặp cậu em kết nghĩa , từ ngoài D L vào chơi , Đã mấy lần rồi em hẹn , mà tôi thì không hở một chút thời gian nào để mà gặp em . Em giận tôi rồi lại thông cảm cho tôi , em bảo " Người ta thì tổ chức đến nhà hàng gặp gỡ vài chục người , nhưng chị em mình eo hẹp thời gian , và còn bất tiện nhiều thứ khác , nên chỉ găp uống Cafe cho biết nhau thôi chị nhé ...!. , Tôi đồng ý vì còn một đứa em nữa thân rất thân mới mua nhà gần ngã tư 46 { giờ là Hàn Hải Nguyên } cứ hẹn , " bữa nào chị đến ở chơi với vợ chồng em vài bữa " tôi không hứa nhưng trong đầu nghĩ sẽ đi thăm hai người một lúc , và như thế mới có chuyện , hôm nay tôi ăn sớm hơn mọi ngày .... Dù gặp em kết nghĩa hay anh K Ng tôi cũng sắp xếp và chuẩn bị thật chu đáo , trang điểm cho đẹp , tánh tôi xưa nay là vậy , dản dị , nhưng khi ra đường bao giờ tôi cũng muốn mọi người nhìn thấy tôi đẹp ... Mở nhạc lên , nhắm mắt một chút cho thư giãn một chút rồi tôi đi bộ ra trạm xe Buýt gần nhà......mải suy nghĩ mà tôi không biết mình đã xuống xe Buýt lúc nào ,và đang lang thang trên con đường cũ , con đường Minh Phụng dẫn đến ngã tư 46 nhà anh Thông . Không hiểu sao cứ mỗi lần đi ngang qua con đường này tôi lại miên man suy nghĩ vẩn vơ , và rồi không nhớ , tôi đi đến đây làm gì nhỉ ...? Cũng đã có lần rồi bước chân buồn nhớ đưa chân đến đây mà chả biết để làm gì .? Có còn ai nữa đâu ...! À thì ra tôi đang hẹn một người ở quán Cafe nơi đây , trên con đường này , tôi thấy mình vô tư như thời 20 tuổi , nhưng mà sao lại buồn ...! Buồn . vô tận ....! Tôi thấy mình hình như rất bơ vơ . Tôi đưa mắt quanh quất tìm quán Cafe và suy nghĩ sao mình lại hẹn quán Cafe này nhỉ ...? Đang ngần ngại đứng ngoài cửa quán , tôi không có gì hồi hộp cả đó chỉ là em kết nghĩa thôi , thật ra thì với ai cũng vậy , vì tâm hồn tôi đã nguội ngắt từ lâu rồi , tôi từ từ chầm chậm bước vào cửa quán ... Một sự ngạc nhiên đến vô cùng ... Là ... Là Anh ...? .... Là anh Thông ...? Cũng chiếc ghế Mậy Dựa { SaLon mây } của ngày xưa ấy . trong quán này , cũng một lần , khi anh nhìn thấy tôi anh nhổm dậy nhưng không kịp đứng thẳng người , cứ như thế anh nhìn tôi một hồi lâu rồi mới hỏi " em đi đâu đấy ...?" Hôm nay .. thời gian đã qua đi hơn 30 năm rồi buồn đau xâu xé cõi lòng ... Những ước mơ đã dần lịm tắt , tôi không được nhìn thấy anh một lần nào nữa cả , không được anh dặn dò khuyên nhủ ... Anh trách hờn tôi ...!" Em đó .... Em thương ai thì phải nói , con gái chỉ có một thời .., đừng làm cho người khác khổ đau , sau này mình khổ thì tội nghiệp lắm đó em " Lần này tôi lại đứng đây , tôi còn đang rất xa ngoài cửa quán , anh đã đúng dậy đua tay ra dấu cho tôi vào ngồi . Cũng nụ cười của ngày xưa , nủ cười mà tôi vẫn hình dung cảm thấy như bao la che chở . Hôm nay tôi lại được nhìn thấy anh tôi muốn được uống cạn nụ cười cho thỏa nỗi niềm ....Chân tay tôi ríu rít , tôi muốn bay lại chỗ anh ôm anh và khóc thật nhiều ... Cho vơi đi bao lần thương nhớ ... Mặc dù chưa khóc nhưng nước măt ở đâu cứ tràn đầy hai bên gò má ...Tôi lại nghe giọng hát của ca sĩ Thanh Thúy từ quán Cafe bay ra " Đừng trách nhau em ơi . Khổ đau nhiều lắm rồi " Tình duyên ta lìa nửa đòi ,. Biết bao khóc hận chia phôi ...Cứ như là anh đã đặt sãn những bản nhạc Thanh Thúy hát dành cho tôi . Ngày xưa khi tôi còn bé chưa biết thưởng thức Âm Nhạc anh đã tập cho tôi mê mẩn giọng hát của Thanh Thúy từ đó tôi cứ để dành tiền mua hết băng này đến dĩa khác của Thanh Thúy về để dành nghe .... Giờ chia hai thương đau . Dắt nhau tìm thủa nào . Đời vui lúc còn trong mộng . Thế thôi khi vẹn câu thề ....Giờ thì mắt tôi nhòa lệ , không còn nhìn thấy đường đi vào trong quán nữa , dù khoảng cách giữa tôi và anh còn rất gần , tôi chỉ còn phải bước vài bước nữa là gục vào anh mà khóc cho thỏa . Nghĩ thế nên tôi cứ nhắm thẳng mà bước đến anh , bởi vì lúc này mắt tôi lệ nhòa tôi không còn nhìn thấy vật gì sung quanh , tôi chỉ còn nghe văng vẳng trong quán , Thanh Thúy đã hát sang bản nhạc khác ... " Người xưa bỗng về đây , cho mây vội bay . . Hương xưa nhạt phai ., đôi mắt mùa thu ây ....Bống tôi vấp phải cái ngạch cừa ngã nhoài ra đau điếng , tôi chưa kịp định thần xấu hổ ....Mở mắt ra tôi thấy mình nằm trên ghế salon nước mắt tôi ướt sũng hai bên gò má ,... Trong máy Laptóp của tôi đang phát ra những lời cuối cùng của bản nhạc ... Ân tình ngày xưa ấy ,, Ngậm ngùi như lá rơi ...
Tôi ngồi dậy lấy khăn lau khô những giòng lệ , trong mơ tôi đã khóc , nhìn lên đồng hồ , tôi thấy đã quá nửa đêm ... Tôi thẫn thờ bước ra ngoài Lancan , Tìm một vì sao lẻ loi đơn độc, đồng hành vơi tôi ...không có một ì sao nào cả ... Bầu trời tối đen thăm thẳm Không còn bóng trăng xưa .....Chỉ có những cột đèn thật Vững Vàng Dường như im lặng cúi đầu .....Thỉnh thoảng có một cơn gió quét ngang làm cho những quả me rơi xuống đất , rồi tất cả lại im lặng , như nỗi buồn câm nín của tôi ...
GIẤC MƠ ĐỊA ĐÀNG
Viết theo cảm xúc hai bài hát NỬA CUỘC TÌNH SẦU và CUỐI NẺO ĐƯỜNG TÌNH của Diên An
Nguyên Nguyên Thảo. H.M Đ Th . 0379224381
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016
TẶNG ANH VÙNG TRỜI XANH KỶ NIỆM
Anh còn nhớ đàn chim non ríu rít
Vây quanh anh trai gái mắt xoe tròn
Học trò anh tôi về nghe kể chuyện
Hỏi em rằng . Sao Anh còn bé cứ lặng thinh ...?
Hoàng hôn bóng xế tiếc gì .?
Ai còn ai mất ai ghi khắc lòng ...!
Thân tặng anh Cự người thầy của tôi , thời thơ ấu ...
Quả thật là trái đất vẫn tròn , tôi lại gặp anh trên FACEBOOK mặc dù nhà tôi với nhà anh vẫn còn ở nguyên chốn cũ ...Bây giờ sau hơn 50 năm , không biết tôi phải gọi anh bằng thầy ,hay gọi bằng anh thân thương ngày xưa cũ ,
Ngày xưa ,... Vào những đêm trăng sáng , chúng tôi , lũ học trò tội nghiêp của anh , lại quây quần bên anh , đứa nào cũng cố gắng đi thật sớm để xí chỗ được ngồi gần anh ,
Như chim non chờ được mớm mồi , trăng sáng hay trăng mờ thì nghe tiếng nói anh cũng biết được đứa nào đang ngồi ở đâu , tôi thì không nói nhưng thường chọn chỗ ngồi sat bên anh , tôi chăm chú nghe anh kể chuyện cả bằng mắt lẫn bằng tai . Bữa nào anh thông báo kể chuyện { Ma Cà Rồng } là chúng tôi lại dúm díu vào anh , có đứa rắn mắt nhảy ngay vào lòng tôi ngồi , anh lại phải săp xếp lại cho có trật tư , và anh bảo " Sao lại ngồi trước mặt em gái của anh vậy.? " Tôi thật sung sướng ...Bởi trước đó có bao giờ ai gọi tôi bằng tiếng em êm đềm như vậy đâu ....? { Làng tôi thì cứ gọi con gái là { Cái } cái nọ cái kia , còn con trai thì gọi bằng thằng Cu , hôm rồi đi đám cưới họ cứ bàn nhau là nên Căt Cu hay để Cu , bởi vì cu nào cũng có cháu nội ngoại cả rồi .} ... Tôi ngồi dúm lại bé xíu , như con chim xâu , nép sat vào anh để được anh che chở , không thì bọn con trai che mất khuất hẳn tôi , Thỉnh thoảng chúng lại nhao nhao len hỏi anh Cư cái này anh Cự cái kia và những lúc như vậy anh lại hỏi tôi " Bé ơi sao bé chẳng nói gì .? Em , anh hiền quá ...! chẳng là tôi cũng muốn hỏi nhiều lắm , nhưng chưa kịp đã bị người khác hỏi mất rồi . Mỗi lần nghe anh hỏi tôi lại cứ bẽn lẽn cười cười , mắc cỡ , thật tình tôi chẳng biết nói gì ...?
Thế rồi mùa xuân năm ấy qua đi thật nhanh ... Một buổi chiều sau khi học xong , anh lại kể chuyện cho chúng tôi nghe , thường thì anh hay kể câu chuyện dở dang , rồi về tối kể tiếp cho chúng tôi nghe ., nhưng hôm đó anh dặn dò chúng tôi ,".Ngày mai anh sẽ đi SaiGon , nên tối nay anh không kể chuyện ... Ngày mai anh sẽ nhờ người khác dạy các em ...{ Anh Thỏa và anh Phát sẽ dạy các em , bọn chúng tôi nhao nhao lên , anh đi đâu , chừng nào anh về ...? Trươc mắt anh chỉ đi một ngày thôi , sau đó , anh sẽ cho các em biết thêm , bọn con nít chúng tôi ngày ấy cũng ghê gớm lắm , chúng hăm dọa thầy , ... Anh không dạy chúng em nghỉ học hết luôn ....
Khi anh về anh đã dụ dỗ cái đám học trò { Nhất quỷ nhì ma } của anh một cách tài tình , anh bảo , " Anh sẽ đi một thời gian rất ngắn , anh về lại dạy các em học tiếp ,giờ thì các em phải hứa với anh , đi học đều và ngoan...! Anh phát cho mỗi đứa hai cục kẹo , và anh vẫn còn dạy thêm mấy ngày nữa ...
Hôm anh dạy lần cuối thì tôi lại phải nghỉ học , tôi không được nghe anh nói lòi từ biệt ....Tôi không biết anh đã từ giã đám bạn tôi như thế nào , mà lũ bạn tôi mắt buồn rười rượi ...! Mang bộ mặt đưa đám đến trường , đứa nào cũng buồn thỉu buồn thiu dành nhau báo tin cho tôi biết ....! Dường như chúng muốn chia sẻ nỗi buồn cùng tôi . Chúng nói . Sáng nay anh Cự đi sớm rồi ....! Tôi ngơ ngẩn tiếc rằng , hôm qua tôi không được đi học , tôi chắc rằng ... Nếu tôi đi học , tôi sẽ được anh nói với tôi những điều gì đó , thật ngọt ngào trìu mến...! và tôi sẽ nhớ mãi những lời anh dặn dò ...Tôi cũng ngơ ngác nhìn chúng bạn tôi , hình như mắt tôi đang rươm rướm lệ , nhưng tôi vẫn cứ hy vọng ,anh sẽ quay về dạy chúng tôi học nữa , hình như ngày nào cũng có những đứa bạn tôi đến cửa nhà anh rình xem anh đã về chưa , có đứa còn khoe xạo , anh Cự đã về , anh còn cho kẹo và vài bữa nữa anh sẽ lại dạy chúng tôi học tiếp ....Cứ mòn mỏi đợi anh hoài và vẫn cứ thích nghe chúng nói xạo , là anh đã về .. Riết rồi có lẽ chúng nghi không thể dối lòng thêm được nữa , chúng mới bùi ngùi nói thật . Anh Cự đi lính rồi ...! Chúng còn văn hoa Anh Cư đi tòng chinh nhập ngũ rồi ...! Tôi ngây thơ chẳng hiểu gì cả ,tại sao anh lại phải đi lính làm gì ,bỏ lại chúng tôi ngơ ngác trước sân trường như thế này anh không buồn sao ....?...? Cũng từ đó tôi rất thích nghe bản nhạc ANH ĐI CHIẾN DỊCH , trong đó có bốn câu thơ mà tôi cứ tưởng như là tâm sự của chúng tôi ...
Thời gian cứ trôi đi thật nhanh nghĩ thật thương cho hai thầy sau của chúng tôi , là anh Phát và anh Thỏa mặc dù hai thầy cũng rất chièu chuộng , nhưng lũ học trò thì cứ thưa dần . Tôi vì hoàn cảnh một tuần chỉ được đi học có hai ba ngày , riết rồi chẳng hiểu bài , lớp học dần tan rã , các thầy tôi bắt buộc phải đi lính hết .... Mỗi lần nghe bản nhạc ANH ĐI CHIẾN DỊCH , tôi lại lép nhép mấy câu thơ ....
Anh đi chắc hẳn anh còn nhớ
Đôi mắt u ẩn chiều tiễn đưa
Của người em nhỏ ngây thơ quá
Chưa biết cười lên hẹn đợi chờ
Hơn 50 năm trôi qua rồi , có lẽ không bao giờ anh biết , có một đôi mắt u uẩn chiều tiễn đưa ....Mun ơi...! Sao em chẳng nói gì .? Em gái của anh hiền quá ...!
ANH CÒN NHỚ KHÔNG ANH ...?
Vây quanh anh trai gái mắt xoe tròn
Học trò anh tôi về nghe kể chuyện
Hỏi em rằng . Sao Anh còn bé cứ lặng thinh ...?
Hoàng hôn bóng xế tiếc gì .?
Ai còn ai mất ai ghi khắc lòng ...!
Thân tặng anh Cự người thầy của tôi , thời thơ ấu ...
Quả thật là trái đất vẫn tròn , tôi lại gặp anh trên FACEBOOK mặc dù nhà tôi với nhà anh vẫn còn ở nguyên chốn cũ ...Bây giờ sau hơn 50 năm , không biết tôi phải gọi anh bằng thầy ,hay gọi bằng anh thân thương ngày xưa cũ ,
Ngày xưa ,... Vào những đêm trăng sáng , chúng tôi , lũ học trò tội nghiêp của anh , lại quây quần bên anh , đứa nào cũng cố gắng đi thật sớm để xí chỗ được ngồi gần anh ,
Như chim non chờ được mớm mồi , trăng sáng hay trăng mờ thì nghe tiếng nói anh cũng biết được đứa nào đang ngồi ở đâu , tôi thì không nói nhưng thường chọn chỗ ngồi sat bên anh , tôi chăm chú nghe anh kể chuyện cả bằng mắt lẫn bằng tai . Bữa nào anh thông báo kể chuyện { Ma Cà Rồng } là chúng tôi lại dúm díu vào anh , có đứa rắn mắt nhảy ngay vào lòng tôi ngồi , anh lại phải săp xếp lại cho có trật tư , và anh bảo " Sao lại ngồi trước mặt em gái của anh vậy.? " Tôi thật sung sướng ...Bởi trước đó có bao giờ ai gọi tôi bằng tiếng em êm đềm như vậy đâu ....? { Làng tôi thì cứ gọi con gái là { Cái } cái nọ cái kia , còn con trai thì gọi bằng thằng Cu , hôm rồi đi đám cưới họ cứ bàn nhau là nên Căt Cu hay để Cu , bởi vì cu nào cũng có cháu nội ngoại cả rồi .} ... Tôi ngồi dúm lại bé xíu , như con chim xâu , nép sat vào anh để được anh che chở , không thì bọn con trai che mất khuất hẳn tôi , Thỉnh thoảng chúng lại nhao nhao len hỏi anh Cư cái này anh Cự cái kia và những lúc như vậy anh lại hỏi tôi " Bé ơi sao bé chẳng nói gì .? Em , anh hiền quá ...! chẳng là tôi cũng muốn hỏi nhiều lắm , nhưng chưa kịp đã bị người khác hỏi mất rồi . Mỗi lần nghe anh hỏi tôi lại cứ bẽn lẽn cười cười , mắc cỡ , thật tình tôi chẳng biết nói gì ...?
Thế rồi mùa xuân năm ấy qua đi thật nhanh ... Một buổi chiều sau khi học xong , anh lại kể chuyện cho chúng tôi nghe , thường thì anh hay kể câu chuyện dở dang , rồi về tối kể tiếp cho chúng tôi nghe ., nhưng hôm đó anh dặn dò chúng tôi ,".Ngày mai anh sẽ đi SaiGon , nên tối nay anh không kể chuyện ... Ngày mai anh sẽ nhờ người khác dạy các em ...{ Anh Thỏa và anh Phát sẽ dạy các em , bọn chúng tôi nhao nhao lên , anh đi đâu , chừng nào anh về ...? Trươc mắt anh chỉ đi một ngày thôi , sau đó , anh sẽ cho các em biết thêm , bọn con nít chúng tôi ngày ấy cũng ghê gớm lắm , chúng hăm dọa thầy , ... Anh không dạy chúng em nghỉ học hết luôn ....
Khi anh về anh đã dụ dỗ cái đám học trò { Nhất quỷ nhì ma } của anh một cách tài tình , anh bảo , " Anh sẽ đi một thời gian rất ngắn , anh về lại dạy các em học tiếp ,giờ thì các em phải hứa với anh , đi học đều và ngoan...! Anh phát cho mỗi đứa hai cục kẹo , và anh vẫn còn dạy thêm mấy ngày nữa ...
Hôm anh dạy lần cuối thì tôi lại phải nghỉ học , tôi không được nghe anh nói lòi từ biệt ....Tôi không biết anh đã từ giã đám bạn tôi như thế nào , mà lũ bạn tôi mắt buồn rười rượi ...! Mang bộ mặt đưa đám đến trường , đứa nào cũng buồn thỉu buồn thiu dành nhau báo tin cho tôi biết ....! Dường như chúng muốn chia sẻ nỗi buồn cùng tôi . Chúng nói . Sáng nay anh Cự đi sớm rồi ....! Tôi ngơ ngẩn tiếc rằng , hôm qua tôi không được đi học , tôi chắc rằng ... Nếu tôi đi học , tôi sẽ được anh nói với tôi những điều gì đó , thật ngọt ngào trìu mến...! và tôi sẽ nhớ mãi những lời anh dặn dò ...Tôi cũng ngơ ngác nhìn chúng bạn tôi , hình như mắt tôi đang rươm rướm lệ , nhưng tôi vẫn cứ hy vọng ,anh sẽ quay về dạy chúng tôi học nữa , hình như ngày nào cũng có những đứa bạn tôi đến cửa nhà anh rình xem anh đã về chưa , có đứa còn khoe xạo , anh Cự đã về , anh còn cho kẹo và vài bữa nữa anh sẽ lại dạy chúng tôi học tiếp ....Cứ mòn mỏi đợi anh hoài và vẫn cứ thích nghe chúng nói xạo , là anh đã về .. Riết rồi có lẽ chúng nghi không thể dối lòng thêm được nữa , chúng mới bùi ngùi nói thật . Anh Cự đi lính rồi ...! Chúng còn văn hoa Anh Cư đi tòng chinh nhập ngũ rồi ...! Tôi ngây thơ chẳng hiểu gì cả ,tại sao anh lại phải đi lính làm gì ,bỏ lại chúng tôi ngơ ngác trước sân trường như thế này anh không buồn sao ....?...? Cũng từ đó tôi rất thích nghe bản nhạc ANH ĐI CHIẾN DỊCH , trong đó có bốn câu thơ mà tôi cứ tưởng như là tâm sự của chúng tôi ...
Thời gian cứ trôi đi thật nhanh nghĩ thật thương cho hai thầy sau của chúng tôi , là anh Phát và anh Thỏa mặc dù hai thầy cũng rất chièu chuộng , nhưng lũ học trò thì cứ thưa dần . Tôi vì hoàn cảnh một tuần chỉ được đi học có hai ba ngày , riết rồi chẳng hiểu bài , lớp học dần tan rã , các thầy tôi bắt buộc phải đi lính hết .... Mỗi lần nghe bản nhạc ANH ĐI CHIẾN DỊCH , tôi lại lép nhép mấy câu thơ ....
Anh đi chắc hẳn anh còn nhớ
Đôi mắt u ẩn chiều tiễn đưa
Của người em nhỏ ngây thơ quá
Chưa biết cười lên hẹn đợi chờ
Hơn 50 năm trôi qua rồi , có lẽ không bao giờ anh biết , có một đôi mắt u uẩn chiều tiễn đưa ....Mun ơi...! Sao em chẳng nói gì .? Em gái của anh hiền quá ...!
ANH CÒN NHỚ KHÔNG ANH ...?
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015
THÂN PHẬN ...!
Đêm nay sương lạnh qua song cửa
Ký ức về trăn tở mối duyên thơ
Hồn bơ vơ theo bước gió bơ vơ
Tủi thân áo tím mãi chờ đợi nhau
Vẫn còn ảo vọng duyên trao
Và mong còn có kiếp sau chung đường
Cùng người xưa ấy tơ vương
Hàng cây nghiêng bóng như buồn lao xao
Đèn đường im đứng cúi đầu
Mùa thu ơi hỡi .! Năm nào còn đây
Nhìn lên trăng vẫn còn đầy
Trăng thơ kỷ niệm ăp đầy hồn thơ
Ta bơ vơ trăng cũng bơ vơ
Hỏi trăng đơn lẻ trăng chờ đợi ai .?
Một mầu áo tím không phai
Ngắm trăng trong tiếng thở dài quạnh hiu ...
Quá khứ đã đi qua
Tương lai làm sao biết
Ta một đời mải miết
Rong ruổi mãi tìm nhau
Ta một đòi khổ đau
Tim nửa kia lạc mất
Hiện tại là sự thật
Sáng thức dậy bán buôn
Trưa đến chiều buôn bán
Vượt qua vùng mây xám
Mong bến bờ bình an
Ta có vài người bạn
nhưng chẳng dám thăm nhau
Sợ đến ngày hôm sau
Nhịn đói không ai biết
Ta một lòng tha thiết
Chỉ tìm dấu yêu xưa
Ngày nắng cũng như mưa
Không chôn vùi nỗi nhớ
Nhớ trong từng tiếng thở
Trong mắt buồn xa xưa
Ta chồng cao nỗi nhớ ...!
Ta buồn vô duyên cớ
Ngậm ngùi trong ước mơ
Nắng tắt hoàng hôn đưa
Hay mưa giăng qua ngõ
Từng đêm thâu lạnh giá
Tình buồn như chiếc lá
Có chút gi đắng cay
Hỏi anh . Anh có hay .?
Cô Bắc Kỳ , nho nhỏ
Tóc phủ dầy kín vai
Chiều tím về phôi phai
Lòng cô buồn ủ rũ
Ôi một đời thương nhớ
Biết tìm nhau nơi đâu
Ta còn đây với nỗi sầu muôn thủa
Tiếc sao đời dang dở mãi không thôi
Anh mang theo nửa nụ cười
Nửa bờ môi thắm nửa đời ngây thơ
Tuổi xuân áo tím bơ vơ
Chiều thu áo tím vẫn chờ đợi ai
Ngậm ngùi chiếc lá thu phai
Âm thầm tiếc nuối hình hài lá xanh
Không ai ngăn cấm , mà duyên mình dang dở
Em cúi đầu nức nở những canh thâu
Về đâu .? Anh hơi.? Còn đâu ...??
Anh giờ có lẽ ... Mái đầu pha sương ...?
Lòng em thì cứ vấn vương
Hướng tầm mắt .... Mãi cuối đường chân mây
NGUYỄN NGUYÊN THẢO H.M
Ký ức về trăn tở mối duyên thơ
Hồn bơ vơ theo bước gió bơ vơ
Tủi thân áo tím mãi chờ đợi nhau
Vẫn còn ảo vọng duyên trao
Và mong còn có kiếp sau chung đường
Cùng người xưa ấy tơ vương
Hàng cây nghiêng bóng như buồn lao xao
Đèn đường im đứng cúi đầu
Mùa thu ơi hỡi .! Năm nào còn đây
Nhìn lên trăng vẫn còn đầy
Trăng thơ kỷ niệm ăp đầy hồn thơ
Ta bơ vơ trăng cũng bơ vơ
Hỏi trăng đơn lẻ trăng chờ đợi ai .?
Một mầu áo tím không phai
Ngắm trăng trong tiếng thở dài quạnh hiu ...
Quá khứ đã đi qua
Tương lai làm sao biết
Ta một đời mải miết
Rong ruổi mãi tìm nhau
Ta một đòi khổ đau
Tim nửa kia lạc mất
Hiện tại là sự thật
Sáng thức dậy bán buôn
Trưa đến chiều buôn bán
Vượt qua vùng mây xám
Mong bến bờ bình an
Ta có vài người bạn
nhưng chẳng dám thăm nhau
Sợ đến ngày hôm sau
Nhịn đói không ai biết
Ta một lòng tha thiết
Chỉ tìm dấu yêu xưa
Ngày nắng cũng như mưa
Không chôn vùi nỗi nhớ
Nhớ trong từng tiếng thở
Trong mắt buồn xa xưa
Ta chồng cao nỗi nhớ ...!
Ta buồn vô duyên cớ
Ngậm ngùi trong ước mơ
Nắng tắt hoàng hôn đưa
Hay mưa giăng qua ngõ
Từng đêm thâu lạnh giá
Tình buồn như chiếc lá
Có chút gi đắng cay
Hỏi anh . Anh có hay .?
Cô Bắc Kỳ , nho nhỏ
Tóc phủ dầy kín vai
Chiều tím về phôi phai
Lòng cô buồn ủ rũ
Ôi một đời thương nhớ
Biết tìm nhau nơi đâu
Ta còn đây với nỗi sầu muôn thủa
Tiếc sao đời dang dở mãi không thôi
Anh mang theo nửa nụ cười
Nửa bờ môi thắm nửa đời ngây thơ
Tuổi xuân áo tím bơ vơ
Chiều thu áo tím vẫn chờ đợi ai
Ngậm ngùi chiếc lá thu phai
Âm thầm tiếc nuối hình hài lá xanh
Không ai ngăn cấm , mà duyên mình dang dở
Em cúi đầu nức nở những canh thâu
Về đâu .? Anh hơi.? Còn đâu ...??
Anh giờ có lẽ ... Mái đầu pha sương ...?
Lòng em thì cứ vấn vương
Hướng tầm mắt .... Mãi cuối đường chân mây
NGUYỄN NGUYÊN THẢO H.M
Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
TÔI VẪN YÊU ANH NHƯ TÔI THẦM NHỚ...! (HAI SẮC HOA TIGON )
HAI SẮC HOA TIGON
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cành hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà trên mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Dải đường xa tít bóng chiều không
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít cây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong những lúc tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thủa ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của phân ly
Cho nên cười đáp mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Giữa trời đau khổ chết yêu thương
Người xa xôi quá tôi buồn lắm
trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ ấy thu rồi thu .thu lại thu
Lòng tôi còn già đếnbao giờ
Chồng tôi vẫn biêt tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
và từng thu chêt từng thu chết
vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng quý cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu mau1con tim
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một chiều thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng
T.T.KH
Anh đi anh hẳn anh không biết
Có kẻ ngàn thu vẫn đợi chờ
Thu đến thu đi đông lạnh lẽo
Em hoài mong mỏi gió thu sang
NHẮN THEO CHIM TRỜI GỬI ANH LƯƠNG V TH..{TÔI VẪN NHỚ }
Tôi viêt lên đây {blog của tôi} bài thơ Hai Săc Hoa TIGON của T.T.KH và cũng là viêt lên tâm sự của đời mình,một mối tình bất diệt của tôi với anh...Mà tôi không quên. Khi viết lên tâm sự này lòng vẫn thầm mong có một ngày nào đó ,anh đi ngang và tình cờ ghé vào thăm blog của em, ..Anh đọc những lời này và chỉ mình anh biết,em đã bao tuổi đợi chờ...! Dẫu chỉ là mơ ,ngoài tầm tay đợi ,mơ ươc một ngày ..."Hiệp phố tương phùng.
Ngày ấy anh hơn tuổi em rất nhiều , Anh thường hay cho em nghe bài hát "THÁNG MẤY HOA CƯỜI" và trong đó có một đoạn "LÒNG THẦM MONG XE HOA ĐỪNG ĐI NGANG PHỐ EM TÔI ,ĐỂ NÀNG KHÔNG MƠ XA XÔI, ĐỂ MẮT EM BUÔN ":thế rồi em ngây thơ hỏi anh ,
chừng nào anh lấy vợ ?Anh tả lời em" năm 2000 anh mới lấy vợ, rồi anh buồn bảo em,
Thời buổi chiến tranh này "Số phận con người , đồng tiền xâp ngửa" anh làm sao dám nghĩ đến tương lai hả em.? và em thì ngây thơ cứ tin năm 2000 anh mới lấy vợ,Em quên rằng ngày ấy anh đã ngoài 30 tuổi...
Thế rồi cũng chấm dứt chiến tranh. "Cô em bắc kỳ nho nhỏ" mà anh thường gọi , đã chầm chậm bước vào đường yêu với những êm đềm xao xuyến có cả nỗi buồn vô vọng...???
Em thường cứ đạp xe đạp qua hai chiếc cầu "Bình Tiên và Cây Gõ" Chỉ mong được nhìn thấy anh thôi,..!!! và ngày ấy cái ngày xa xôi lắm,vào những buổi chiều thu, cứ bâng khuâng nhớ lại một thời...! Cái thời hồn nhiên ,ngây thơ,nhưng rất sợ ,lo sợ một ngày nào đó ,không được nhìn thấy anh ,không được anh dặn dò bảo ban ,không được anh vỗ về khuyên nhủ ,bởi nhũng tủi buồn vô cớ...!!!
Hôm nay cũng mùa thu ,mai đây là đông đến" Cứ mỗi độ Noel về cảm thấy nhớ ai vô bờ bến,nhưng chỉ sợ một thứ phũ phàng vây hãm,dìm sâu ý sống , để em ngoi ngóp giữa đại dương tủi hờn...! Ngày đó đã hơn một lần anh hẹn "Noel Này Anh Đến Đón Em Đi Chơi Nhé.....!"Thế rồi , em đã đợi ...Bao nhiêu lần Noel đến rồi đi ,hẳn là anh không nhớ.Bao nhiêu lớp người ngày ấy ra đi họ cũng đã quay về.,và có lẽ cả anh cũng vậy...? Mà sao em..?.Bươc chân buồn lang thang trên khắp phố phường, khăp vùng vui thú của thiên hạ ,tìm hoài chẳng thấy anh đâu...? Chỉ có những bàn tay đan nhau , mắt cười hạnh phúc,và mình mình đơn lẻ, để nghe nỗi tủi buồn xâm chiếm tâm hồn. Nhớ lời ngày xưa anh đã bảo.."Em con gái chỉ có một thời" ...Đường phố saigon bây giờ muôn mầu hoa đăng rực rỡ, nhũng chiếc xe hoa ngang phố nối đuôi nhau nhiều thật nhiều,để bao nỗi niềm thương tiếc quay quanh tiềm thức ,đưa em về lối mộng của ngày xưa.... Vâng...! Ngày xưa ..Cái ngày xa xôi ấy... Cũng một buổi chiều
thu...Gió heo may lành lạnh...!Sau một ngày công việc bận rộn ...{chị thì may còn em đan áo}
Hai chị em thong dong thả bộ về nhà ,thì gặp các anh ,khoảng {8 ,người} đi xe rề rề theo sau,em nnghe tiếng ai bảo :"Ô ! Gái bắc rồi" Chị của em hơi giận , nhưng cũng chẳng nói gì,
Thế rồi anh và anh Kính xuống xe theo sau băt chuyện, chị của em mới hỏi,hồi nãy em nghe các anh bảo "gái bắc rồi" Vậy em xin lỗi hỏi ?Gái bắc thì sao...? anh Kính hơi bị bí {bởi vì anh Kinh là người Bắc} nhưng rồi anh Kính cũng trả lời...! "A ! ..Gái bắc thì...Thì.... ! Mày cướp chồng bà thì ...bà xé xác mày ra làm trăm mảnh...! Hai chị em cũng phải bật cười...Còn anh lại bảo ." Cô em Băc Kỳ nho nhỏ !...Thật là dễ thương...!" Chị em nói"...Anh tán hay lắm đấy. !
Thê thì nhận anh làm anh đi...!Nếu trong tim em chấp nhận anh làm anh ,thì anh quả là môt người anh mẫu mực hoàn toàn {bởi vì anh khôngco em gái} nhưng tim em khong bảo thế ,
bí mật của em ngày ấy là, Em cứ say sưa mà trộm nhìn anh thổi sáo, anh đi làm về vừa tháo giầy vừa huýt sáo miệng, khi tháo giầy xong , anh nhìn lên và hỏi em "Mơ mộng gì thế cô em nho nhỏ ơi...? " Em nhìn đôi bàn chân anh to tròn và trắng muốt {vì anh đi giày thường} nhìn lại bàn chân mình không sơn phết mà lại đen đen .,những luc như vậy em chẳng biết dấu đôi bàn chân mình đi đâu được, kể từ đó em biết mộng mơ xao xuyến ,mà cũng biết cúi đầu chấp nhận thua buồn ...!Như anh thường bảo em " Em đừng nhìn lên thì em sẽ không cảm thấy buồn" Em nghe lời anh ,nhưng biết làm sao...?
Ngày ấy. anh thường gọi em là cô Băc Kỳ nho nhỏ. Quả thật em tự cảm thấy mình quá nho nho quá tầm thuiong khi đứng trươc anh ,Anh 32 tuoi cao một met 80 em 20 tuôi cao chi môt met 50, anh đẹp trai như tài tử A.LANDLON ,anh biết mây ngoại ngữ,làm thông dich viên bên H.Q , em chỉ là cô thợ đan tầm thường bé nhỏ ,lương mỗi tháng chỉ có {5000 }năm ngàn tiền hồi đó, phải dành dụm phụ ba mẹ nuôi cac em ăn học .Nhà em ở Quân 6 nhà anh Quận 11,tuy là đường Minh Phụng nối dài nhưng cách nhau hai cây cầu Bình Tiên và Cây Gõ
, nhà em thì có lò bánh Ướt nhà anh có phòng trồng răng {Trương Thiên Quý} rất dễ tìm.
Em thường hay đạp xe đạp đến nhà anh, điều đó dễ hiểu bởi vì em cảm mến anh ngay từ phút đầu gặp gỡ .Em rất sung suong1 và hãnh diện khi nghe ôn chủ phòng trồng răng Trương Thiên Quý nói "Chỉ có một mình cô là được {A Voong tên thường gọi ở nhà của anh } cho đến nhà mà thôi,người khác không ai được đến đây đâu" và anh cũng thường hay dặn dò em "Emđi lên xuống cầu phải chịu khó xuống xe dắt bộ để không ảnh hưởng đên sức khỏe người phụ nữ sau này.Anhlo lắng và dạy em rất nhiều...! Có lẽ vì vậy mà em khắc cốt ghi tâm hình bóng của anh cho đến tận bây giờ... Nhưng mà em thì quá khờ dại ,ngu ngơ ,hình như ngày ấy em dại khờ hơn những cô gái khác, điều đó khiến cho em nhút nhát , nên chỉ dám yêu anh trong âm thầm vô vọng ...! Quen nhau hơn 4 năm nhiều lần anh bảo. ":Em 24 tuổi rồi là con gái chỉ có một thời thôi. Hãy lập gia đình đi, kẻo sau này sẽ muộn và sẽ khổ đó em...! Và anh cứ hỏi : "Em À ! Em thương ai hãy nói cho anh biết anh biết anh sẽ giúp cho anh mà nói thì người ấy sẽ nghe anh liền ,anh nói vậy mà nào em có hiểu...! " Này cô em tóc dài da trắng mắt to đen ,đừng thích làm nhiều người khổ , kẻo sau này mình khổ thì tội nghiệp lắm nghe em .! " Hình như ngày ấy anh cũng đã tiên liệu cuộc đời em sau này ,nhưng mà em...Chẳng thông minh chút nào..! { Có một diều , cho đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được ,không bao giờ anh chịu lắm tay em , cận kề lắm thì khi em ngồi anh cũng chỉ đứng phía sau lưng em ] Em cứ nhủ lòng ,em chỉ yêu có một mình anh thì làm sao phải khổ ,nên em im lặng cúi đầu ,anh lại bảo
" không tin anh sao ...? làm cho em bối rối vô cùng....
Thế rồi lần khác anh lại bảo em " Nhìn xe hoa ngang phố nhiều ghê ,lúc này đám cưới nhiều
quá , Em À...!!! Em có thấy gì không...? Anh cũng cảm thấy nôn nao ghê đi ...!
Hay em có bạn gái giới thiệu cho anh , anh sẽ làm mai lại cho em " Em run run ,lăp băp
,bạn em xấu lắm nghèo lắm , anh bảo " Nghèo xấu gì anh cũng chịu ,em biết không ...???
Vợ đẹp là vợ người , vợ xấu mới là vợ của anh, Anh cũng đã một đôi lần đau khổ vì yêu...!!!
Rồi anh lại chỉ tấm hình của anh mà bảo em, " Hay anh làm mai cho em người này em có biết người này không ..Có đồng ý không ...??? TRời ƠI..!!! Em quá hoảng hốt không nhìn tấm ảnh và chỉ lăp bắp trả lời không,,,không Em không biết...Em có biết đâu câu trả lời của em có ý nghĩa gì..? Em có biết đâu em đã làm em chết cả một đời ngây thơ... .Buồn thay ,! Luc ấy,
em cứ ngỡ anh làm mai cho em thật...!!!
Em thật là khờ dại ...! Em khờ dại làm anh thất vọng buồn lòng. Em khờ dại từ chối một tình yêu mình ấp ủ bao tháng năm dài .Em khờ dại để em Bơ Vơ suốt cả cuộc đời này...!!!
Thế rồi em có một vài người bạn nhà ở gần nhà anh , họ khen anh nhiều lắm . Họ bảo em không bằng cái móng chân của anh đâu.Em rất tin họ , bởi vì họ thấy em ủ rũ thương tình nên
nói vậy, chồng của bạn em thì nói " Thảo ơi..! Em đừng theo anh THông nữa . Em không
bằng những cô gái khác đâu, họ vừa đẹp thông minh lanh lợi mới xứng với anh ,Thông
Còn EM....!!!
" Em như cô bé không tiền .Nhìn người bán bánh qua đường ngẩn ngơ ."
Lần cuối cùng em đến nhà anh , em đi mấy vòng trng chợ mới tìm mua được 3 bông Hồng
{ bởi vì ngày ấy bông Hồng rất hiếm } Em định sẽ cắm trên bàn của anh , nhưng sao hôm
ấy em thấy anh hờ hững lạnh lùng . Nhớ lại lời bạn nói hôm qua .Cảm thấy tủi thân trong lòng
Em quay ra định đem những bông hồng vào phòng khách ..Thì ..! Ôi..Thôi...!
Những bông Hồng đang héo Rũ ...Chết dần...!!! Anh theo sau hỏi em " EM mua những bông Hồng tặng cho ai...?Em buồn Rũ trong lòng không nói được, mà chỉ nói Thôi Em Về...!
Đó là lời Biệt ...LY...!!! của em ngày ây...!Vẫn còn tưởng như vừa mới hôm qua ...!
Em không biết luc ấy anh có giữ em ở lại không ? Bởi vì có lẽ cơn mưa rất lớn. Em vừa ra
đến ngã tư 46 , thì trời mưa như trut .Em không biết có cơn mưa Bởi lòng em đang Bão Tố...! Những hạt mưa ..! Đánh vào mặt vào vai em...!!! Những giòng nước mắt cứ tự do tuôn chẩy . Em Khoc...! Như chưa bao giờ được khóc...!!!
Và đó là lần đầu tiên em biêt thế nào là đau khổ...!
Sau hôm ấy em tự ý rời xa anh, trong ngậm ngùi nuối tiếc...!Cũng là lúc em cảm thấy quá...!
Yêu anh...! Yêu tha thiêt ... Yêu chân thành...! EM rất nhớ anh ...!!!
Ngày nào em cũng đạp xe ngang qua nhà anh ,đứng một góc phố nào đó ,để nhìn thấy anh cho bớt khổ ...! Thật tình có hôm chỉ nhìn thấy chiếc xe của anh thôi, về mới chợp mắt được.,
nhưng em cũng không dám đến nhà anh nữa, em tin thời gian sẽ là viên thuốc thần mầu nhiệm
Vâng ...! Thời gian cứ thế chậm chạp trôi đi ,nhưng tất cả trá với những gì em nghĩ , như em đang ngồi đây viết lại những giòng này...Có bao giờ em quên được anh đâu...???
Anh được định cư sang Phap , rồi em cũng phải lấy chồng ...
Em có ngờ đâu , em gieo hờ hững cho người ,. Sống bên chồng mà cõi lòng lạnh vắng...!
" Chồng em vẫn biết em thương nhớ. ! người ấy cho nên vẫn hững hờ"
Được một năm thì chồng em cũng được định cư sang Mỹ , lời từ biệt của anh ấy , là một câu trach hờn cay đắng...! "Việc không có em cùng đi làm cho anh đau đớn , ngang bằng sự chua
xót khi sống cùng em từ bấy lâu nay , mà chưa nhận ở em một nụ cười, .Có lẽ em không nên phiêu lưu , chấp nhận thêm một cuộc tình nào nữa. Anh không muốn em tự làm khổ mình và
để khổ cho người , điều đó hẳn em biết nhiều hơn ai hết ...!" Những lời nói ấy đã làm em
ray rưc mãi không nguôi...!
Và từ đó em sống trng hoài niệm thủa nào .Them muốn ước mơ được nhìn thấy một chút gì gọi
là kỷ niệm...! Ước mơ một lần được dựa vào ai, được khóc một lần cho thỏa ....
Có người hỏi em ,tai sao cứ vẫn còn đi hoài xe đạp ...??? Em thích đi xe đạp đến những
khu nào có dốc cao cao và từ từ xuống dắt xe đi bộ ...Để cho đôi giòng nước măt rơi rơi...!
Bây giờ thì chẳng còn ai dặn dò em nữa...
Cứ mỗi mùa Giáng Sinh trôi qua , em lại nhớ anh quay quắt...! Nhớ ..! Anh gọt cam cho em ăn , anh còn nói "anh Kính co khiếu nói chuyện , anh chẳng biết nói gì , thôi dể anh gọt cam cho em ăn " Nhớ anh ...! Khoác áo cho khi em về . NHớ...! " Hỡi cô em tóc dài da trắng
mắt to đen , hãy lâp gia đình sớm đi kẻo sau này sẽ khổ .Nhớ ...! Anh cảm ơn em đã
có lòng đến thăm anh . Nhớ bản nhạc " Anh Ơi Đừng Đến Nữa , Anh không Chết Đâu Em" Anh vẫn thich nghe và anh còn giải thích vì sao ...??? ,và nhớ ...! Nhơ...! Nhớ...!
Nhớ Thật nhiều ,.Thật nhiều ..! Những kỷ niệm xưa từ vạn hướng..! Kéo về cứ chất
mãi chất lên cao ...! Đường phố V.N Mùa này ngày nào cũng có xe hoa đi ngang phố .Đâu đâu em cũng nghe Âm vang ngày xưa vọng lại " Lòng Anh Thấy Nao Nao "
'
Anh...! Hỡi..! Có khi nào nghe dĩ vãng tìm về ..? Có khi nào về thăm chốn cũ.
Thu xưa...? Nơi Ấy có 2 cây cầu Bình Tiên & Cây Gõ , Có cô em nho nhỏ...!
Ngày xưa anh thường dặn dò " Phải chịu khó xuống xe dắt bộ."...Anh có biết...???
Hai cây cầu đã bị người ta dỡ bỏ...! Ngôi nhà của anh ngày xưa đã thay đổi chủ...
Con đường minh phụng rộng lớn hơn xưa , .Phòng trồng răng { Trương Thiện Quý }
không còn nữa ,Phố phường đổi thay lạ mặt , tất cả đã xa rồi biển dâu dời đổi ,
duy chỉ còn mình em bơ vơ đứng mãi nơi này . Những giòng sầu lăn tràn trên má,
Cổ họng nghẹn ngào môi mặn mắt cay cay ...
Buổi chiều qua rồi...! Đôi mắt viền khoen vì những đêm trằn trọc mất ngủ ...!!!
Nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm ...! Chợt nhận tháy ẩn hiện một vì sao lẻ loi lu mờ
trong muôn ngàn Tinh Tú sáng ...Em liên tưởng đến mình , một vì sao xấu số cô đơn,
Hiện diện những đêm như đêm này , sao nghe lòng lạnh vắng...!
Dẫu sao lòng vẫn dặn lòng " Em sống cho qua ngày, Và cho qua kiếp này "
Anh nơi đâu ..??? Phương trời nào xa xôi dịu vợi, cách nơi đây . Hơn nửa vòng
Trái Đất ,hơn nửa quả Địa Cầu { Pháp hay Mỹ } hay anh đã về thăm V.N
Quê Hương Yêu Dấu Chim trời có mỏi cánh dừng chân..?
Có khi nào nghe dĩ vãng réo gọi tìm vê thổn thức với thu xưa ...???
Có nghe tiếng con Chim Vành Khuyên , một mình vương đôi cánh nhỏ ...
Vượt ngàn Mây gợi nhớ "CỐ NHÂN TÌNH"
EM viết lên đây BLOG, Của em những giòng này vào những ngày tàn thu đông lạnh ..
Tưởng như đang gói gém tâm sự này gởi đến nơi anh ! Em nghe âm ấm linh hồn..!
Và đêm đêm em hằng cầu nguyện anh Lương V TH của em , dù ở đâu hạnh phúc
hay khổ đau ...!!!??? Anh vẫn mãi Chân Cứng Đá Mềm như thời trai trẻ ...!
Lời Nguyện cầu thứ 2 , Xin một phép Thần Mầu Nhiệm , Cho anh đọc được những
Lời này của em .......
NGUYÊN THẢO,
số ĐT: 01679224381
Tôi vẫn yêu anh như tôi thầm nhớ.
Tuy biết anh đi không bao giờ về .
Để nhìn từng giọt sương chết trên lá khô
Réo tên người yêu suốt trong mùa THU
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cành hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà trên mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Dải đường xa tít bóng chiều không
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít cây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong những lúc tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thủa ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của phân ly
Cho nên cười đáp mầu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Giữa trời đau khổ chết yêu thương
Người xa xôi quá tôi buồn lắm
trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ ấy thu rồi thu .thu lại thu
Lòng tôi còn già đếnbao giờ
Chồng tôi vẫn biêt tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
và từng thu chêt từng thu chết
vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng quý cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu mau1con tim
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một chiều thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng
T.T.KH
Anh đi anh hẳn anh không biết
Có kẻ ngàn thu vẫn đợi chờ
Thu đến thu đi đông lạnh lẽo
Em hoài mong mỏi gió thu sang
NHẮN THEO CHIM TRỜI GỬI ANH LƯƠNG V TH..{TÔI VẪN NHỚ }
Tôi viêt lên đây {blog của tôi} bài thơ Hai Săc Hoa TIGON của T.T.KH và cũng là viêt lên tâm sự của đời mình,một mối tình bất diệt của tôi với anh...Mà tôi không quên. Khi viết lên tâm sự này lòng vẫn thầm mong có một ngày nào đó ,anh đi ngang và tình cờ ghé vào thăm blog của em, ..Anh đọc những lời này và chỉ mình anh biết,em đã bao tuổi đợi chờ...! Dẫu chỉ là mơ ,ngoài tầm tay đợi ,mơ ươc một ngày ..."Hiệp phố tương phùng.
Ngày ấy anh hơn tuổi em rất nhiều , Anh thường hay cho em nghe bài hát "THÁNG MẤY HOA CƯỜI" và trong đó có một đoạn "LÒNG THẦM MONG XE HOA ĐỪNG ĐI NGANG PHỐ EM TÔI ,ĐỂ NÀNG KHÔNG MƠ XA XÔI, ĐỂ MẮT EM BUÔN ":thế rồi em ngây thơ hỏi anh ,
chừng nào anh lấy vợ ?Anh tả lời em" năm 2000 anh mới lấy vợ, rồi anh buồn bảo em,
Thời buổi chiến tranh này "Số phận con người , đồng tiền xâp ngửa" anh làm sao dám nghĩ đến tương lai hả em.? và em thì ngây thơ cứ tin năm 2000 anh mới lấy vợ,Em quên rằng ngày ấy anh đã ngoài 30 tuổi...
Thế rồi cũng chấm dứt chiến tranh. "Cô em bắc kỳ nho nhỏ" mà anh thường gọi , đã chầm chậm bước vào đường yêu với những êm đềm xao xuyến có cả nỗi buồn vô vọng...???
Em thường cứ đạp xe đạp qua hai chiếc cầu "Bình Tiên và Cây Gõ" Chỉ mong được nhìn thấy anh thôi,..!!! và ngày ấy cái ngày xa xôi lắm,vào những buổi chiều thu, cứ bâng khuâng nhớ lại một thời...! Cái thời hồn nhiên ,ngây thơ,nhưng rất sợ ,lo sợ một ngày nào đó ,không được nhìn thấy anh ,không được anh dặn dò bảo ban ,không được anh vỗ về khuyên nhủ ,bởi nhũng tủi buồn vô cớ...!!!
Hôm nay cũng mùa thu ,mai đây là đông đến" Cứ mỗi độ Noel về cảm thấy nhớ ai vô bờ bến,nhưng chỉ sợ một thứ phũ phàng vây hãm,dìm sâu ý sống , để em ngoi ngóp giữa đại dương tủi hờn...! Ngày đó đã hơn một lần anh hẹn "Noel Này Anh Đến Đón Em Đi Chơi Nhé.....!"Thế rồi , em đã đợi ...Bao nhiêu lần Noel đến rồi đi ,hẳn là anh không nhớ.Bao nhiêu lớp người ngày ấy ra đi họ cũng đã quay về.,và có lẽ cả anh cũng vậy...? Mà sao em..?.Bươc chân buồn lang thang trên khắp phố phường, khăp vùng vui thú của thiên hạ ,tìm hoài chẳng thấy anh đâu...? Chỉ có những bàn tay đan nhau , mắt cười hạnh phúc,và mình mình đơn lẻ, để nghe nỗi tủi buồn xâm chiếm tâm hồn. Nhớ lời ngày xưa anh đã bảo.."Em con gái chỉ có một thời" ...Đường phố saigon bây giờ muôn mầu hoa đăng rực rỡ, nhũng chiếc xe hoa ngang phố nối đuôi nhau nhiều thật nhiều,để bao nỗi niềm thương tiếc quay quanh tiềm thức ,đưa em về lối mộng của ngày xưa.... Vâng...! Ngày xưa ..Cái ngày xa xôi ấy... Cũng một buổi chiều
thu...Gió heo may lành lạnh...!Sau một ngày công việc bận rộn ...{chị thì may còn em đan áo}
Hai chị em thong dong thả bộ về nhà ,thì gặp các anh ,khoảng {8 ,người} đi xe rề rề theo sau,em nnghe tiếng ai bảo :"Ô ! Gái bắc rồi" Chị của em hơi giận , nhưng cũng chẳng nói gì,
Thế rồi anh và anh Kính xuống xe theo sau băt chuyện, chị của em mới hỏi,hồi nãy em nghe các anh bảo "gái bắc rồi" Vậy em xin lỗi hỏi ?Gái bắc thì sao...? anh Kính hơi bị bí {bởi vì anh Kinh là người Bắc} nhưng rồi anh Kính cũng trả lời...! "A ! ..Gái bắc thì...Thì.... ! Mày cướp chồng bà thì ...bà xé xác mày ra làm trăm mảnh...! Hai chị em cũng phải bật cười...Còn anh lại bảo ." Cô em Băc Kỳ nho nhỏ !...Thật là dễ thương...!" Chị em nói"...Anh tán hay lắm đấy. !
Thê thì nhận anh làm anh đi...!Nếu trong tim em chấp nhận anh làm anh ,thì anh quả là môt người anh mẫu mực hoàn toàn {bởi vì anh khôngco em gái} nhưng tim em khong bảo thế ,
bí mật của em ngày ấy là, Em cứ say sưa mà trộm nhìn anh thổi sáo, anh đi làm về vừa tháo giầy vừa huýt sáo miệng, khi tháo giầy xong , anh nhìn lên và hỏi em "Mơ mộng gì thế cô em nho nhỏ ơi...? " Em nhìn đôi bàn chân anh to tròn và trắng muốt {vì anh đi giày thường} nhìn lại bàn chân mình không sơn phết mà lại đen đen .,những luc như vậy em chẳng biết dấu đôi bàn chân mình đi đâu được, kể từ đó em biết mộng mơ xao xuyến ,mà cũng biết cúi đầu chấp nhận thua buồn ...!Như anh thường bảo em " Em đừng nhìn lên thì em sẽ không cảm thấy buồn" Em nghe lời anh ,nhưng biết làm sao...?
Ngày ấy. anh thường gọi em là cô Băc Kỳ nho nhỏ. Quả thật em tự cảm thấy mình quá nho nho quá tầm thuiong khi đứng trươc anh ,Anh 32 tuoi cao một met 80 em 20 tuôi cao chi môt met 50, anh đẹp trai như tài tử A.LANDLON ,anh biết mây ngoại ngữ,làm thông dich viên bên H.Q , em chỉ là cô thợ đan tầm thường bé nhỏ ,lương mỗi tháng chỉ có {5000 }năm ngàn tiền hồi đó, phải dành dụm phụ ba mẹ nuôi cac em ăn học .Nhà em ở Quân 6 nhà anh Quận 11,tuy là đường Minh Phụng nối dài nhưng cách nhau hai cây cầu Bình Tiên và Cây Gõ
, nhà em thì có lò bánh Ướt nhà anh có phòng trồng răng {Trương Thiên Quý} rất dễ tìm.
Em thường hay đạp xe đạp đến nhà anh, điều đó dễ hiểu bởi vì em cảm mến anh ngay từ phút đầu gặp gỡ .Em rất sung suong1 và hãnh diện khi nghe ôn chủ phòng trồng răng Trương Thiên Quý nói "Chỉ có một mình cô là được {A Voong tên thường gọi ở nhà của anh } cho đến nhà mà thôi,người khác không ai được đến đây đâu" và anh cũng thường hay dặn dò em "Emđi lên xuống cầu phải chịu khó xuống xe dắt bộ để không ảnh hưởng đên sức khỏe người phụ nữ sau này.Anhlo lắng và dạy em rất nhiều...! Có lẽ vì vậy mà em khắc cốt ghi tâm hình bóng của anh cho đến tận bây giờ... Nhưng mà em thì quá khờ dại ,ngu ngơ ,hình như ngày ấy em dại khờ hơn những cô gái khác, điều đó khiến cho em nhút nhát , nên chỉ dám yêu anh trong âm thầm vô vọng ...! Quen nhau hơn 4 năm nhiều lần anh bảo. ":Em 24 tuổi rồi là con gái chỉ có một thời thôi. Hãy lập gia đình đi, kẻo sau này sẽ muộn và sẽ khổ đó em...! Và anh cứ hỏi : "Em À ! Em thương ai hãy nói cho anh biết anh biết anh sẽ giúp cho anh mà nói thì người ấy sẽ nghe anh liền ,anh nói vậy mà nào em có hiểu...! " Này cô em tóc dài da trắng mắt to đen ,đừng thích làm nhiều người khổ , kẻo sau này mình khổ thì tội nghiệp lắm nghe em .! " Hình như ngày ấy anh cũng đã tiên liệu cuộc đời em sau này ,nhưng mà em...Chẳng thông minh chút nào..! { Có một diều , cho đến bây giờ em vẫn chưa hiểu được ,không bao giờ anh chịu lắm tay em , cận kề lắm thì khi em ngồi anh cũng chỉ đứng phía sau lưng em ] Em cứ nhủ lòng ,em chỉ yêu có một mình anh thì làm sao phải khổ ,nên em im lặng cúi đầu ,anh lại bảo
" không tin anh sao ...? làm cho em bối rối vô cùng....
Thế rồi lần khác anh lại bảo em " Nhìn xe hoa ngang phố nhiều ghê ,lúc này đám cưới nhiều
quá , Em À...!!! Em có thấy gì không...? Anh cũng cảm thấy nôn nao ghê đi ...!
Hay em có bạn gái giới thiệu cho anh , anh sẽ làm mai lại cho em " Em run run ,lăp băp
,bạn em xấu lắm nghèo lắm , anh bảo " Nghèo xấu gì anh cũng chịu ,em biết không ...???
Vợ đẹp là vợ người , vợ xấu mới là vợ của anh, Anh cũng đã một đôi lần đau khổ vì yêu...!!!
Rồi anh lại chỉ tấm hình của anh mà bảo em, " Hay anh làm mai cho em người này em có biết người này không ..Có đồng ý không ...??? TRời ƠI..!!! Em quá hoảng hốt không nhìn tấm ảnh và chỉ lăp bắp trả lời không,,,không Em không biết...Em có biết đâu câu trả lời của em có ý nghĩa gì..? Em có biết đâu em đã làm em chết cả một đời ngây thơ... .Buồn thay ,! Luc ấy,
em cứ ngỡ anh làm mai cho em thật...!!!
Em thật là khờ dại ...! Em khờ dại làm anh thất vọng buồn lòng. Em khờ dại từ chối một tình yêu mình ấp ủ bao tháng năm dài .Em khờ dại để em Bơ Vơ suốt cả cuộc đời này...!!!
Thế rồi em có một vài người bạn nhà ở gần nhà anh , họ khen anh nhiều lắm . Họ bảo em không bằng cái móng chân của anh đâu.Em rất tin họ , bởi vì họ thấy em ủ rũ thương tình nên
nói vậy, chồng của bạn em thì nói " Thảo ơi..! Em đừng theo anh THông nữa . Em không
bằng những cô gái khác đâu, họ vừa đẹp thông minh lanh lợi mới xứng với anh ,Thông
Còn EM....!!!
" Em như cô bé không tiền .Nhìn người bán bánh qua đường ngẩn ngơ ."
Lần cuối cùng em đến nhà anh , em đi mấy vòng trng chợ mới tìm mua được 3 bông Hồng
{ bởi vì ngày ấy bông Hồng rất hiếm } Em định sẽ cắm trên bàn của anh , nhưng sao hôm
ấy em thấy anh hờ hững lạnh lùng . Nhớ lại lời bạn nói hôm qua .Cảm thấy tủi thân trong lòng
Em quay ra định đem những bông hồng vào phòng khách ..Thì ..! Ôi..Thôi...!
Những bông Hồng đang héo Rũ ...Chết dần...!!! Anh theo sau hỏi em " EM mua những bông Hồng tặng cho ai...?Em buồn Rũ trong lòng không nói được, mà chỉ nói Thôi Em Về...!
Đó là lời Biệt ...LY...!!! của em ngày ây...!Vẫn còn tưởng như vừa mới hôm qua ...!
Em không biết luc ấy anh có giữ em ở lại không ? Bởi vì có lẽ cơn mưa rất lớn. Em vừa ra
đến ngã tư 46 , thì trời mưa như trut .Em không biết có cơn mưa Bởi lòng em đang Bão Tố...! Những hạt mưa ..! Đánh vào mặt vào vai em...!!! Những giòng nước mắt cứ tự do tuôn chẩy . Em Khoc...! Như chưa bao giờ được khóc...!!!
Và đó là lần đầu tiên em biêt thế nào là đau khổ...!
Sau hôm ấy em tự ý rời xa anh, trong ngậm ngùi nuối tiếc...!Cũng là lúc em cảm thấy quá...!
Yêu anh...! Yêu tha thiêt ... Yêu chân thành...! EM rất nhớ anh ...!!!
Ngày nào em cũng đạp xe ngang qua nhà anh ,đứng một góc phố nào đó ,để nhìn thấy anh cho bớt khổ ...! Thật tình có hôm chỉ nhìn thấy chiếc xe của anh thôi, về mới chợp mắt được.,
nhưng em cũng không dám đến nhà anh nữa, em tin thời gian sẽ là viên thuốc thần mầu nhiệm
Vâng ...! Thời gian cứ thế chậm chạp trôi đi ,nhưng tất cả trá với những gì em nghĩ , như em đang ngồi đây viết lại những giòng này...Có bao giờ em quên được anh đâu...???
Anh được định cư sang Phap , rồi em cũng phải lấy chồng ...
Em có ngờ đâu , em gieo hờ hững cho người ,. Sống bên chồng mà cõi lòng lạnh vắng...!
" Chồng em vẫn biết em thương nhớ. ! người ấy cho nên vẫn hững hờ"
Được một năm thì chồng em cũng được định cư sang Mỹ , lời từ biệt của anh ấy , là một câu trach hờn cay đắng...! "Việc không có em cùng đi làm cho anh đau đớn , ngang bằng sự chua
xót khi sống cùng em từ bấy lâu nay , mà chưa nhận ở em một nụ cười, .Có lẽ em không nên phiêu lưu , chấp nhận thêm một cuộc tình nào nữa. Anh không muốn em tự làm khổ mình và
để khổ cho người , điều đó hẳn em biết nhiều hơn ai hết ...!" Những lời nói ấy đã làm em
ray rưc mãi không nguôi...!
Và từ đó em sống trng hoài niệm thủa nào .Them muốn ước mơ được nhìn thấy một chút gì gọi
là kỷ niệm...! Ước mơ một lần được dựa vào ai, được khóc một lần cho thỏa ....
Có người hỏi em ,tai sao cứ vẫn còn đi hoài xe đạp ...??? Em thích đi xe đạp đến những
khu nào có dốc cao cao và từ từ xuống dắt xe đi bộ ...Để cho đôi giòng nước măt rơi rơi...!
Bây giờ thì chẳng còn ai dặn dò em nữa...
Cứ mỗi mùa Giáng Sinh trôi qua , em lại nhớ anh quay quắt...! Nhớ ..! Anh gọt cam cho em ăn , anh còn nói "anh Kính co khiếu nói chuyện , anh chẳng biết nói gì , thôi dể anh gọt cam cho em ăn " Nhớ anh ...! Khoác áo cho khi em về . NHớ...! " Hỡi cô em tóc dài da trắng
mắt to đen , hãy lâp gia đình sớm đi kẻo sau này sẽ khổ .Nhớ ...! Anh cảm ơn em đã
có lòng đến thăm anh . Nhớ bản nhạc " Anh Ơi Đừng Đến Nữa , Anh không Chết Đâu Em" Anh vẫn thich nghe và anh còn giải thích vì sao ...??? ,và nhớ ...! Nhơ...! Nhớ...!
Nhớ Thật nhiều ,.Thật nhiều ..! Những kỷ niệm xưa từ vạn hướng..! Kéo về cứ chất
mãi chất lên cao ...! Đường phố V.N Mùa này ngày nào cũng có xe hoa đi ngang phố .Đâu đâu em cũng nghe Âm vang ngày xưa vọng lại " Lòng Anh Thấy Nao Nao "
'
Anh...! Hỡi..! Có khi nào nghe dĩ vãng tìm về ..? Có khi nào về thăm chốn cũ.
Thu xưa...? Nơi Ấy có 2 cây cầu Bình Tiên & Cây Gõ , Có cô em nho nhỏ...!
Ngày xưa anh thường dặn dò " Phải chịu khó xuống xe dắt bộ."...Anh có biết...???
Hai cây cầu đã bị người ta dỡ bỏ...! Ngôi nhà của anh ngày xưa đã thay đổi chủ...
Con đường minh phụng rộng lớn hơn xưa , .Phòng trồng răng { Trương Thiện Quý }
không còn nữa ,Phố phường đổi thay lạ mặt , tất cả đã xa rồi biển dâu dời đổi ,
duy chỉ còn mình em bơ vơ đứng mãi nơi này . Những giòng sầu lăn tràn trên má,
Cổ họng nghẹn ngào môi mặn mắt cay cay ...
Buổi chiều qua rồi...! Đôi mắt viền khoen vì những đêm trằn trọc mất ngủ ...!!!
Nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm ...! Chợt nhận tháy ẩn hiện một vì sao lẻ loi lu mờ
trong muôn ngàn Tinh Tú sáng ...Em liên tưởng đến mình , một vì sao xấu số cô đơn,
Hiện diện những đêm như đêm này , sao nghe lòng lạnh vắng...!
Dẫu sao lòng vẫn dặn lòng " Em sống cho qua ngày, Và cho qua kiếp này "
Anh nơi đâu ..??? Phương trời nào xa xôi dịu vợi, cách nơi đây . Hơn nửa vòng
Trái Đất ,hơn nửa quả Địa Cầu { Pháp hay Mỹ } hay anh đã về thăm V.N
Quê Hương Yêu Dấu Chim trời có mỏi cánh dừng chân..?
Có khi nào nghe dĩ vãng réo gọi tìm vê thổn thức với thu xưa ...???
Có nghe tiếng con Chim Vành Khuyên , một mình vương đôi cánh nhỏ ...
Vượt ngàn Mây gợi nhớ "CỐ NHÂN TÌNH"
EM viết lên đây BLOG, Của em những giòng này vào những ngày tàn thu đông lạnh ..
Tưởng như đang gói gém tâm sự này gởi đến nơi anh ! Em nghe âm ấm linh hồn..!
Và đêm đêm em hằng cầu nguyện anh Lương V TH của em , dù ở đâu hạnh phúc
hay khổ đau ...!!!??? Anh vẫn mãi Chân Cứng Đá Mềm như thời trai trẻ ...!
Lời Nguyện cầu thứ 2 , Xin một phép Thần Mầu Nhiệm , Cho anh đọc được những
Lời này của em .......
NGUYÊN THẢO,
số ĐT: 01679224381
Tôi vẫn yêu anh như tôi thầm nhớ.
Tuy biết anh đi không bao giờ về .
Để nhìn từng giọt sương chết trên lá khô
Réo tên người yêu suốt trong mùa THU
NGÃ TƯ BUỒN
Ngã tư tôi đứng cô đơn
Người đi bỏ lại nửa hồn thương đau
Thơ . L G K
Chị Thanh Lan {L G K } ơi ...! Em đọc bài thơ Ngã Tư của chị thấy 2 câu này đúng với tâm sự của em quá .Em đã viết thành bài thơ này , bằng vào 2 câu thơ của chị đó , em mời chiị vào xem nhé
Ngã tư tình sử còn đây
Chiều thu em gánh chất đầy buồn đau
Gửi dấu yêu xưa ...
Anh Lương Văn Th { A Voong }
Chiêc lá cuối thu còn luyến tiếc
Em lặng thầm chắp mãi mảnh thời gian
Mây giăng giăng che khuất lối xa ngàn
Hồn khờ dại chát chao còn một nửa
Ngã tư 46 giờ đây không còn nữa
Đường đổi tên rồi thăm thẳm nhớ nhung xưa
Chiều bâng khuâng một mình em trong gió
Đếm thương sầu mòn mỏi nhớ nhung ai...?
Đã lâu rồi sao chẳng thể phôi phai
Tình yêu ấy tháng năm dài không thay đổi
Em xa anh đến giờ bao nhiêu tuổi ...?
Nhớ ...! Thương ...! Sầu ...! Em trao gởi vào thơ...
Con đường cũ ...! Giờ sao quá bơ vơ...?
Đường huyên náo thênh thang lòng hoang vắng
Đứng ngơ ngẩn...! Thấy môi mình mặn đắng
Có chút gì ...Thương nhớ lắm...! Ngậm ngùi sao...?
Có giọt nào ...? Bất chợt rơi nong nóng ...
Cơn gió về , cho mây trắng trôi mau
ANH THÔNG HỠI...! Có bao giờ nhớ đến nhau ...?
Đường Minh Phụng và Ngã Tư 46
Cô em nhỏ ....! Dốc cầu cao trong huyên náo
Anh dặn hoài " Đừng vượt dốc nhớ nghe em "
Em nhớ rồi...! Em còn thấy rất thân quen
Giọt mồ hôi còn dính , tóc em trên trán
Anh không chịu, bảo " Em đừng cố gắng
" Đi mệt rồi ngồi nghỉ chút đi em "
Đi mệt rồi , em cảm thấy khát thèm ...!
Dư âm cũ...! Đây Ngã Tư 46...!
Đổi tên ...Hàn Hải Nguyên
Vẫn còn trong huyên náo...
Khắc nỗi nhớ ...! Thủa dại khờ , chân chim sáo...!
Rồi lặng thầm...! Rưng rức khóc thu xưa...!
Ngã tư em đứng cô đơn
Ở đây có một Núi Buồn quạnh hiu...!
Nhớ không anh ...? Anh hỏi .? " Bộ em đạp xe nhanh dữ lắm , sao mà em thở dữ vậy ...? Mồ hôi dính đầy tóc em trên trán ,em ngồi xuống cho hết mệt đi em ...! " Rồi anh cằn nhằn " Tại dốc cầu Bình Tiên , sao lại quá cao như vậy ...? " Em phải chịu khó ,xuống xe dắt bộ , em đừng cố gắng đạp xe lên dốc ,em nhớ nhé em...! Em vô tư nhìn anh , chẳng thấy mệt chút nào . Em chỉ muốn nói, tại vì ...Em nhớ anh nhiều lắm...!!! Giờ thì...! Bao nhiêu năm qua ...! Hỡi cố nhân ơi ...! Hơn nửa đời người . Thăm thẳm sống xa anh ...!!! Không thể nào em quên được , những phút giây , ngày tháng cũ ... Em vẫn muốn nói với anh bao điều chất chứa , em muốn nói với anh những lời mà em chưa nói được ... Rằng em nhớ anh nhiều lắm ...!!! Nỗi nhớ cứ chất chồng , lên cao ...! lên cao ...! Em nhớ anh nhiều lắm...!!! A Voong ,
Anh biêt không ...? Em vẫn yêu và nhớ anh nhiều lắm ....!!!
Nguyễn Nguyên Thảo .
Phone . 01679224381
aotimthienthu. blogspot.com
Người đi bỏ lại nửa hồn thương đau
Thơ . L G K
Chị Thanh Lan {L G K } ơi ...! Em đọc bài thơ Ngã Tư của chị thấy 2 câu này đúng với tâm sự của em quá .Em đã viết thành bài thơ này , bằng vào 2 câu thơ của chị đó , em mời chiị vào xem nhé
Ngã tư tình sử còn đây
Chiều thu em gánh chất đầy buồn đau
Gửi dấu yêu xưa ...
Anh Lương Văn Th { A Voong }
Chiêc lá cuối thu còn luyến tiếc
Em lặng thầm chắp mãi mảnh thời gian
Mây giăng giăng che khuất lối xa ngàn
Hồn khờ dại chát chao còn một nửa
Ngã tư 46 giờ đây không còn nữa
Đường đổi tên rồi thăm thẳm nhớ nhung xưa
Chiều bâng khuâng một mình em trong gió
Đếm thương sầu mòn mỏi nhớ nhung ai...?
Đã lâu rồi sao chẳng thể phôi phai
Tình yêu ấy tháng năm dài không thay đổi
Em xa anh đến giờ bao nhiêu tuổi ...?
Nhớ ...! Thương ...! Sầu ...! Em trao gởi vào thơ...
Con đường cũ ...! Giờ sao quá bơ vơ...?
Đường huyên náo thênh thang lòng hoang vắng
Đứng ngơ ngẩn...! Thấy môi mình mặn đắng
Có chút gì ...Thương nhớ lắm...! Ngậm ngùi sao...?
Có giọt nào ...? Bất chợt rơi nong nóng ...
Cơn gió về , cho mây trắng trôi mau
ANH THÔNG HỠI...! Có bao giờ nhớ đến nhau ...?
Đường Minh Phụng và Ngã Tư 46
Cô em nhỏ ....! Dốc cầu cao trong huyên náo
Anh dặn hoài " Đừng vượt dốc nhớ nghe em "
Em nhớ rồi...! Em còn thấy rất thân quen
Giọt mồ hôi còn dính , tóc em trên trán
Anh không chịu, bảo " Em đừng cố gắng
" Đi mệt rồi ngồi nghỉ chút đi em "
Đi mệt rồi , em cảm thấy khát thèm ...!
Dư âm cũ...! Đây Ngã Tư 46...!
Đổi tên ...Hàn Hải Nguyên
Vẫn còn trong huyên náo...
Khắc nỗi nhớ ...! Thủa dại khờ , chân chim sáo...!
Rồi lặng thầm...! Rưng rức khóc thu xưa...!
Ngã tư em đứng cô đơn
Ở đây có một Núi Buồn quạnh hiu...!
Nhớ không anh ...? Anh hỏi .? " Bộ em đạp xe nhanh dữ lắm , sao mà em thở dữ vậy ...? Mồ hôi dính đầy tóc em trên trán ,em ngồi xuống cho hết mệt đi em ...! " Rồi anh cằn nhằn " Tại dốc cầu Bình Tiên , sao lại quá cao như vậy ...? " Em phải chịu khó ,xuống xe dắt bộ , em đừng cố gắng đạp xe lên dốc ,em nhớ nhé em...! Em vô tư nhìn anh , chẳng thấy mệt chút nào . Em chỉ muốn nói, tại vì ...Em nhớ anh nhiều lắm...!!! Giờ thì...! Bao nhiêu năm qua ...! Hỡi cố nhân ơi ...! Hơn nửa đời người . Thăm thẳm sống xa anh ...!!! Không thể nào em quên được , những phút giây , ngày tháng cũ ... Em vẫn muốn nói với anh bao điều chất chứa , em muốn nói với anh những lời mà em chưa nói được ... Rằng em nhớ anh nhiều lắm ...!!! Nỗi nhớ cứ chất chồng , lên cao ...! lên cao ...! Em nhớ anh nhiều lắm...!!! A Voong ,
Anh biêt không ...? Em vẫn yêu và nhớ anh nhiều lắm ....!!!
Nguyễn Nguyên Thảo .
Phone . 01679224381
aotimthienthu. blogspot.com
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bút mực này xin trả lại mộng mơ
Nhưng hôm nay đọc bài thơ anh viết
Ký ức về da diết nỗi lòng nhau
Ngàn xưa cho đến ngàn sau
Tình yêu chỉ đẹp trong màu dở dang
Đưa tay ngắt nụ hoa vàng
Thầm thương thân phận bẽ bàng nợ duyên
Thương ta một cánh hoa hèn
Bao thu mong đợi...Người quen quay về
Mưa rơi trên bến sông quê
Có người áo tím tóc thề đợi mong
Ước một ngày nắng hồng xuyên kẽ lá
Sương lạnh chiều đông . Trên đường xa đất lạ
Bóng ngả hoàng hôn chim mỏi cánh bay về
Em ra đón đợi trên đê
Dơ cao nón lá anh về với em
Anh không quên lối đi quen
Nhắc từng kỷ niệm bên em dại khờ ...
Giờ sao nắng mãi bơ vơ
Anh không về để cho thơ tím sầu
Anh còn mải miết nơi đâu ...?
Buồn chân mây trắng ...! Chiều sầu giọt sương .!
Dặn lòng thôi nhớ không thương
Chiều vương khói trắng hồn vương mắt chờ
Bao lần chép lại trang thơ
Bài thơ dang dở hồn thơ bẽ bàng
Ai người tính chuyện sang ngang
Em thầm tính chuyện lỡ làng từ lâu
Anh không về " Hàng cây sầu lặng lẽ
CHIM BỎ TỔ " Rồi, hiu hắt gió đong đưa
Con đường hoa tím ngày xưa
Mình em lạnh lẽo chân đưa buóc buồn
Dẫu thương nhớ em làm sao được khóc
Giọt lệ sầu . Là đã của xa xưa
Lạnh lùng ngơ ngác trong mưa
Mà nghe cơn gió cợt đùa trên vai
Em giờ hương sắc phôi phai
Anh không về để ,riêng ai nhói lòng
Hoàng hôn tím . Vẫn ấp đầy hy vọng
Mái tóc thề , em phủ kín bờ vai
Vân tin còn có ngày mai
Một lần thôi cũng đủ đầy ước mong
Trong cơn mơ ... Em thấy người trong mộng
Đón anh về tay lại nắm bàn tay
Chiều nay mây trắng bay bay
Nhờ mây gởi gió sầu này chia đôi
Đã đành tất cả xa rồi
Vẫn còn một trái tim côi nguyên chờ
Khu vườn xưa dẫu có nhiều thay đổi
Vẫn như em mảnh đất cũ không dời
Chiều thu chiếc lá rơi rơi
Sao không về để nói lời biệt nhau
Gió về nặng hạt mưa mau
Giọt rơi xuống đất giọt sầu lên cao
Xin đừng cuốn lá đi theo
Để cành cây cũ ngậm sầu tiếc thương
Cuối chiều còn chút nắng vương
Mà như sương phủ kín đường em đi
Em còn mo ươc được chi
Kiếp này như đã ... ! Còn gì không anh ...?
Gởi dấu yêu xua ... Anh LUONG VĂN TH
Nguyen Thao . H.M