Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

CHUYẾN ĐI TỪ THIỆN...

CHUYẾN ĐI TỪ THIỆN ...
Đây là chuyến xe đi làm Từ Thiện của Đại Đức T M Thanh , thầy là một vị sư trẻ mà tôi rất nể phục { Một vị sư trẻ tài năng } Khi thầy về Chùa Giác Nguyên , đang là một ngôi Cổ Tự gần như mục nát , không ai có thể tu bổ được , nhưng thầy và thầy Phước , từng bước một , đã biến đổi Ngôi Chùa Giác Nguyên { Quốc Lộ 22 ,đường Xuyên Á } thành một Ngôi Chùa hoành tráng trang nghiêm ...
Sáng nay , em dâu { Đại Gia} rủ đi Chùa , Lễ Tạ , Má hôm nay khoẻ và đã được xuất Viện . Hai chị em lên chùa , và gặp thầy Trụ Trì T M Thanh và Thầy Phước , hai thầy bảo , kỳ này 2 cô đi làm từ thiện với thầy một chuyến . Ở Chùa Giác Nguyên này Thầy T M Thanh và các Phật Tử , đã đi làm Cầu , Đường từ thiện và phát quà , rất rất nhiều lần rồi , nhưng tôi , quả thật là chưa tham gia lần nào cả , nên cũng e dè , tôi trả lời Thầy , Phật Tử một mình làm không đủ ăn , làm sao dám làm từ thiện ... Nhưng Thầy đã nói " Trong kinh Phật nói , Có 3 cách Bố Thí , 1 Là thí Pháp , 2 là thí công , 3 mới là thí tài vật ...
DẠO MỘ KHÚC THẢ HỒN VỀ QUÁ KHỨ
VÀNG THU XƯA LÁ ĐỔ RỤNG MUÔN CHIỀU...
" Mời người lên xe về miền quá khứ ..."
Xe bắt đầu chuyển bánh vào lúc 8 giờ tối , 25/12 /2016 chúng tôi mở cửa xe để cho làn gió cuối đông mát rượi thổi vào trong xe .
Miên man trong tiềm thức ,nhớ đến mấy đứa bạn nhà cũng ở vùng Đồng Tháp này ,lên S G làm đủ thứ nghề ... Chúng tôi cũng có chung một một ước mơ ,chỉ mong cho đất nước không còn chiến tranh . Có đứa làm giao liên , khi hoà bình rồi , chúng lại bảo không ngờ ... Tao phải đi cải tạo...Có hai đứa không biết chữ , một đứa may mắn lấy chồng rồi đi nước ngoài , có lẽ cũng là duyên phận , biết cô nàng không biết chữ , anh rể tôi bèn viết một lá thư mùi mẫn , đưa cho H , bảo của anh chàng Q { người Hoa } vẫn thường sang chơi gởi ,H nhờ tôi đọc , và viết thư hồi âm , anh chàng Q cũng không biết chữ Việt , cứ thế chỉ vài tháng 2 người họ yêu nhau và đi đến hôn nhân ...
Còn bé B thì không bằng lòng với hoàn cảnh , em tha thiết muốn được đọc sách báo để hiểu biết thêm , thế là tôi trở thành cô giáo bất đắc dĩ của em , làm được 3 năm thì cha ,mẹ bắt em về để lấy chồng , hôm chia tay em bịn rịn giọt ngắn giọt dài " Chị ơi ở quê em con gái 18 tám tuổi không lấy chồng là bị ế , chị không những là chị , mà còn là cô giáo dạy em biết chữ , em về quê lấy chồng là chết luôn ở dưới , có nhớ chị cũng không làm sao lên đây được nữa , mỗi lần nhớ chị em sẽ lên Chùa , nhìn bà mẹ đứng ở cổng chùa , cho đỡ nhớ chị , vì nhìn bà mẹ đứng ở cổng Chùa rất giống chị , chị không giống bà mẹ đứng ở cổng Nhà Thờ của Chúa đâu ...Tôi bật cười Trời .! Sợ hết hồn ...! Tự dưng sao lại bảo tôi giống Bà Mẹ đứng ở cổng Chùa ... Tôi giải thích , đấy là đức Quan Thế Âm Bồ Tát . Không được nói đức Phật giống người này người kia , cũng không nên gọi đức Phật là Mẹ ...Về quê chừng nào gặp chuyện khó khăn , thì hãy chắp tay khấn niệm danh hiệu...NAM MÔ ĐẠI TỪ ĐẠI BI CỨU KHỔ CỨU NẠN LINH CẢM ỨNG QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT. Phật sẽ cứu độ cho Tôi có rất nhiều bạn ở sứ Đồng Tháp này , nhưng xa nhau là biệt luôn , không có địa chỉ , có muốn tìm cũng không cách nào mò ra được . Có một đứa đã đua tôi về Quê Ngoại ở trong Bưng Biền , tuy không phải đi đò , nhưng phải lội ruộng hàng giờ , vào được đến nhà cũng đã nửa trưa rồi , lạ thay vào giờ cơm rồi mà sao nhà thì vắng tanh , không có một bóng người , cỗ bàn thì ai đã sắp sãn lên phản lên giường , tôi thăc mắc hỏi . Ủa nhà có đám gì đây bạn , bạn trả lời nhà có đám Giỗ , sao không có bóng người nào zậy ....? Không có bóng một ông già bà cả, không có một đứa con nít . Căn nhà ngói thật rộng lớn , giữa một vườn cây trái ...Giường phản tủ bàn ghế , chứng tỏ đây là một Nhà Thờ Tổ ...Tôi quay sang nhìn bạn , bạn tôi tỉnh khô trả lời "Ừa tối mấy ảnh mới zề ăn , Bồ ở đây tôi nay gặp mấy ảnh {V C } zui lắm ...! Tôi nghe mà lạnh hết cả gáy , vì tôi là con nhà Bắc Kỳ Di Cư , dòng họ ông bà , Ông Vải nhà tôi đều là danh gia vọng tộc, đã phải bỏ lại , nào là ruộng sâu ao cả , để lếch thếch đưa nhau xuống tàu Há Mồm , trốn chạy { Mấy Ảnh , V C } vào Miền Nam Việt Nam ...Các ,Cô , Dì , Chú , Bác , nhà chúng tôi , đều là con cụ Tổng , cụ Tiên Chỉ , cụ Chánh , cụ Hương , cụ Lý , vậy mà giờ đây phải ra đứng ở Vườn Hoa , SaiGon chờ những người Miền Nam dắt về nhà họ , làm Vú Nuôi , ở mướn ...Vì thế họ nhà tôi hay nói về mấy ảnh như thế nào , nghe mà xởn gai ốc , họ còn hăm doạ , tôi mà bị bắt vào rừng thì .... Làm vui cho những người ở trong rừng , không xong , thì sẽ bị chôn sống ., làm phân bón gốc cây rừng . Đầu óc tôi tự dưng lơ lửng lo lắng ...Bao nhiêu kế hoạch nào là hái Me , Ỏi Cóc, Soài ... Mang rổ xuống ao hớt ốc , và tôi cũng đã mua mấy cái giỏ đệm để đựng cây trái mang về , tha hồ bù khú ăn uống với nhau , tôi còn mang theo cả máy chụp anh , nhưng giờ tới đây bạn tôi lại bảo " không được chụp ảnh ở đây , " Bao nhiêu thích thú đều bay hết , chỉ còn một ý nghĩ , làm sao rời khỏi nơi đây .?
Chiều vào Thu , những cơn gió nhẹ buồn man mác , những chiếc lá vàng là đà bay trước sân , không làm tôi quên đi nỗi lo lắng , hình như bạn đang dối tôi một điều gì .?
Đứng trước cửa nhà thấy một cái lu nhỏ ở ngoài sân , tôi tò mò mở ra , thấy có một ít gạo , tôi hỏi bạn , sao lại để Gạo ngoài sân ...? Bạn trả lời " Đó là Hũ Gạo Nuôi Quân " Mỗi bữa ăn nấu bớt một ít , chừng lâu lâu đêm mấy Ảnh về lấy đi , người Miền Nam đánh Mỹ là vậy đó . Tôi không hỏi nữa vì lòng tôi rất hoang mang , làm sao để tối nay tôi không phải gặp ...Bạn tôi mang 2 cái rổ ra cái ao trước sân nhà , xăn quần , rủ tôi , " Nè xuống đây súc Ốc " tôi lắc đầu , Vậy thôi Mình ra ruộng chơi đi , , Bồ thích đồng lúa lắm mà .?lòng tôi lơ đãng bước chân theo bạn , hai đứa không thể cầm tay nhau ...Đi tren đường ruộng nhỏ xíu , đứa trước đứa sau , trên cánh đồng mạ non phơn phớt , gió đồng thổi lên mát rượi , không làm tôi quên đi nỗi ưu phiền ... Hai đứa cứ lặng thinh , hình như trong thâm tâm , chúng tôi đang có suy nghĩ khác nhau , cùng không tiện nói ra , nếu lòng tôi không ngổn ngang tâm sự , tôi đã tíu tít khen , gió đồng cỏ nội ở đây , thật là nên thơ ...! Xa xa tôi thấy có khoảng 4- 5 người mặc đồ đen đi lại phía chúng tôi , lòng mừng khấp khởi ... Bởi vì từ lúc vào nhà đến giờ , tôi chưa gặp được ai , tôi ngoái cổ lại hỏi bạn , ai đang đi tới kìa .? Bạn trả lời " Ừa mấy ảnh đó , mình lại gốc cây gần đó , nói chuyện làm wen với mấy ảnh chút đi , mấy ảnh hiền khô hà ..!. Không hiểu sao phản xạ tự nhiên , tôi quay ngoắt lại con đường khác cứ thế mà chạy ...Tuột mất cả giày dép , bỏ luôn ... Cánh đồng rộng bao la ,những con đường Bờ Đê nhỏ xíu , chia cắt từng thửa ruộng của người dân ...Tôi té xấp té ngửa ngửa , nhưng vẫn bám víu vào bờ cỏ , bò dậy tiếp tục chạy tiếp , thật là sức trẻ phi thường , cứ thế tôi nhắm thẳng đường lúc sáng vô mà chạy ra ...Cuối cùng thì bạn cũng đuổi kịp , tội nghiêp bạn tôi đã lượm dùm tôi đôi giày toong teng xách theo cho tôi , bạn trách " Bồ làm gì mà chạy zữ zậy . làm mấy ảnh tự ái bỏ đi hết rồi ...!" Tôi thật không biết phải trả lời sao , lòng buồn và ân hận ... Tôi muốn nói với bạn , chẳng phải đây là lần đầu tiên tôi chạy hoảng như vậy đâu , hồi còn ở Quê nhà theo mọi người đi bắt cua , bắt ốc , tôi cũng bị { Lính Mỹ đi càn } rượt đuổi mấy lần , dù lúc ấy tôi chỉ là đứa con nít ... Và ấn tượng nhất là ở cái Ao ngay trước mặt xom tôi { Hiện nay là Chùa Bà Sáu } Cái Ao , nằm giữa một vùng đất rộng bao la , ngày nào Lính , họ cũng mang các loại xe xuống đó để rửa , còn lính Mỹ thì mang rác đến đổ bên cạnh ao , nói là rác nhưng toàn đồ hộp trái cây tươi , lính Mỹ họ dùng không hết mang ra đổ , cả xóm chúng tôi cùng đi lượm rác , bọn con nít chúng tôi cứ ra OK , là họ bưng cho từ thùng một , tôi cũng ra OK nhưng không dám lại gần , tôi đứng từ xa , họ thẩy cho thứ gì thì chịu khó nhặt thôi , bữa đó có một Lão lính Mỹ tiến lại gần tôi , cứ luôn miệng gào BeBisan Be Bi San ... Tôi khiếp sợ ...! Cứ thụt lui Thụt lui dần ... cuối cùng tôi quay đầu chạy , ... Vòng quanh cái ao ... Tôi chỉ khác cậu bé trong phim { Thượng đế cũng phải cười } là tôi có mặc đồ thôi , và cứ thế tôi chạy , lão Mỹ rượt theo ... Vòng quanh cái ao thật là rộng lớn , khoảng cách còn xa , nhưng vì quá sợ tôi chạy rất nhanh , nhờ vậy mà mọi người mới kịp kêu em tôi chạy về , gọi đươc cha tôi ra đến nơi , cũng là lúc lão lính Mỹ nắm được cổ áo tôi , tôi hét lên thất thanh chừng như ngã xuống ... Và tôi đã nhìn thấy...Cha tôi đang rất giân dữ , Cha tôi cởi trần mặc có một chiếc quần dài , có lẽ Cha tôi chưa kịp mặc áo ...Người Cha tôi thật trắng , Cha tôi hét thật to chỉ tên lính Mỹ , Bebisan...Con ...Của Tao ....Bất chấp tên lính Mỹ , đang đeo lủng lẳng Súng lục , Dao găm , và Lựu đạn ... Cha tôi Gầm lên và chạy sát tới ... Tức thì lão lính Mỹ buông tôi ra và hắn cúi đầu chậm rãi đi lại xe ...
Có lẽ vì vậy mà Cha tôi không giận nữa , Cha vội vàng dắt tôi về , và từ đó tôi không bao giờ còn bén mảng ra ao nữa ...
Hai đứa ngồi bệt trên vệ đường , tôi thật ngượng ngùng vì thái độ của mình ... Tôi muốn nói với bạn thật nhiều lời xin lỗi , nhưng lại không biết nói sao , dù thâm tâm tôi đã quyết không quay lại đấy nữa ...Tôi đã rất sợ và tôi không muốn ... Đêm nghe tiếng chó sủa mắc tiểu không dám đi , mắc ho cũng phải ém lại , đêm nào thấy Hoả Châu soi sáng cả một góc trời , là cả nhà chúng tôi lại chắp tay khấn nguyện đất trời . Đâu đây lại nghe tiếng lẩm bẩm của những ông già bà cả ... " Sáng mai lại có vợ trẻ khóc chồng , mẹ già bò khóc bên xác con trai ... Ký ức về những vùng quê khói lửa của tôi tưởng chừng như không bao giờ dứt . Trong mơ màng tôi thấy xe dừng lại ở một bến sông , mọi người bảo nhau , đây là chợ cờ đỏ ... Xe đậu ở một bãi đất trống bên bờ sông . Chúng tôi sẽ phải đi đò , lịch trình là đến sáng chúng tôi sẽ đến được điểm phát quà , trong khi chờ đ th gọi đò , chúng tôi tranh thủ tận hưởng cái thú của đêm miền quê thanh vắng , ngước mặt lên trời có muôn ngàn vì sao sáng ,. Đêm nay lại đúng là đêm 25 / 12 , làm cho tôi nhớ đến , đêm 25/ 12 năm nào , chị bạn rủ tôi đi vượt biên cùng với 2 đưa em , cùng 2 con của chị , sau nhiều lần chị thuyết phục được , tôi theo chị về đây , ngồi chua nóng đít , thì em gái chị cùng em trai dắt theo 2 con của chị bước vào , { Em gái chị đẹp như một thiên thần } sau khi nghe chị nói rõ là ... Chị đã lo liệu tất cả rồi . Đêm nay 5 dì cháu sẽ Vượt Biên , chị nói như mệnh lệnh ... Bất chợt em gái chị quỳ mọp xuống ôm chặt lấy chân của chị . Oà lên khóc nức nở ... Lạy Chúa Tôi ... Em không đi gánh cứt nữa đâu chị , Lạy Chúa Tôi ...Chị cũng quỳ xuống ôm em chị mà khóc ngất ... Nhìn cảnh này lòng tôi chùng xuống , ...Hai chị em họ nức nở một hồi , chị dỗ dành em , kỳ này em sẽ không phải lo gánh phân nữa , chị đã lo liêu C A hết rồi , em chị càng khóc to thêm . Lạy Chúa tôi , em sẽ bị Cướp Biển hiếp chết mất thôi , chị đang khóc nín bặt . " Im Mồm .Hiếp Càng Sướng ..." Em chị còn đang ngơ ngác , chị bồi thêm một câu ... Em mà không đi chị cắn lưỡi chết tại chỗ này cho em xem ... Họ cứ ôm nhau khóc mùi mẫn , bỏ quên tôi đang ngồi lặng lẽ phía sau Nhìn hoàn cảnh họ , tự dưng tôi cảm thấy nhớ những người thân của mình đến đau xót , tôi nhớ lại cảnh nhà . Ngày hôm qua ...Khi tôi về báo tin , tôi sẽ đi Vượt Biên ... Thường thì tánh tôi hay " TIỀN TRẢM HẬU TẤU " nhưng lần này tôi cũng nghĩ là quan trọng , nên trước khi đi tôi phải về báo tước với cha tôi .Mẹ tôi nằm bế em tôi , toong teeng ở cái võng hai mắt nhắm nghiền , tôi không biết ý Mẹ tôi nghĩ gì ...? Còn Cha tôi thì ra chiều vui lắm ...! Nhưng tôi biết trong lòng cha tôi đang như bị lửa thiêu ... Cha bảo ... Ừ con ạ ... Con phải đi với chồng con ... " Gái trăm mẫu vẫn phải nhờ chồng " " Mày không đi sau này tao già tao chết , con chị mày nó bảo con nó trói gô mày quẳng ra ngoài đường đấy con ơi ..." Tôi phì cười nhớ lại , lần nào Cha tôi lên nhà chúng tôi , chị tôi đều sắp cơm thật thịnh soạn mời Cha tôi Ăn ... Cha kéo tôi ra sau hỏi , " Nó có kêu mày ăn cơm không con , " tôi nhằn Cha tôi , Cha kỳ Quá , ở đây con muốn ăn lúc nào mà không được , " Ừ tao tưởng nó không cho mày ăn thì tao không ăn đâu ..." Thật lòng , tai tôi đang nghe Cha nói nhưng đầu óc tôi để đâu đâu ... Cha tôi nói xong thì vô bàn thờ thắp nhang rồi hì hục lạy , tôi nghe thấy Cha sịt mũi mấy lần , tôi biết là Cha đang khóc , phải như những lúc khác thì tôi đã đùa nhạo Cha rồi , bởi vì hằng ngày tôi cứ nghe Cha trò chuyện với thằng cháu nội Đích Tôn của ông , nó kể cho ông nghe là Ba Mẹ nó cãi nhau , rồi mẹ nó khóc , Cha tôi hỏi , Ba nó có khóc không , nó trả lời liền ." Đàn ông ai mà hóc " và cứ thế hai ông cháu trò chuyện " Đàn ông ai mà hóc , Hóc thì không phải là đàn ông ..." vì thế thằng nhỏ không bao giờ dám nhè trước mặt cha tôi , Vậy mà từ năm ngoái đến nay , tôi đã làm Cha tôi khóc đến 2 lần , lần trước khi Chị tôi qua mượn giấy tờ nhà để đi thế chấp , tôi đã không đồng ý , nhưng rồi trên đường chị tôi đi vay mượn , bị xe quẹt phải ... Tôi sang thấy cảnh tượng . Các cháu của tôi , đứa ôm đầu đứa ôm chân chị tôi , đứa nào cũng bò ra khóc ... Tôi hình dung ra ngay cuốn chuyện { Dịch từ nước ngoài mà tôi đã từng đọc { Những cánh hoa lạc loài, Của nhà văn nữ DANIELLE STEEL } { và cũng cuốn sách nổi tiếng đó sau này thêm một lần nữa tôi đi tù thế... Tôi không thể nào chịu nổi , khi nghe tiếng gào khóc của 4 đứa cháu con của chị tôi ... } Tôi lặng lẽ quay về nhà lấy ngay giấy chủ quyền nhà , đem sang cho chị mượn , vì ngày ấy đi vay mượn tiền lãi xuất rất cao , mà tôi không ngờ . Chưa đầy một năm mà căn nhà to đùng của tôi sắp sửa bị kê biên ... Lúc ấy Cha tôi mới biết mà lên ... Tôi vội vàng khắc phục hâu quả bằng cách ... Tuột hết kim cương hột soàn từ hai cánh tay , từ cổ , cả từ hai tai của tôi , ngoài ra tôi còn hốt thêm mấy phần hội nữa ... Tôi chuộc được giấy tờ nhà về rồi mà Cha tôi cứ ngồi sịt mũi mãi ... Tôi hỏi Cha , " Con đã đưa giấy tờ cho Cha mang về để Cha yên tâm rồi mà sao cha còn sụt sịt mãi thế ..? Cha bảo , Mày tuột hết đồ trong người mày ra như vậy , hỏi tao không đau lòng sao được , Rồi Cha tôi chỉ những thứ đồ tạp phẩm mà tôi treo lủng lẳng bày bán , " Ước sức tao quăng hết những thứ này ra đường cho đỡ đau lòng con ơi ...! " Tôi buồn buồn và nhớ đến một người bạn hàng , mỗi lần thâu tiền hàng tiền triệu , thế mà khi làm ăn thất bại , đã phải ra chợ nhặt từ đồng từ cắc , gẫm lại tôi vẫn còn được ở trong nhà buôn bán ... Tôi ngẩng lên nhìn cha . Cha thấy đấy , con đã bị nhà nước tịch thu tài sản 2 lần mà con vẫn sống được là tốt rồi , trong kinh Phật nói " Vàng bạc có khi không bằng gạch ngói , gạch ngói người ta còn cất nhà ở được ..." Cha vẫn thường bảo con là = Con ông Thánh , Cháu ông Thần , . Xa cơ thất thế cũng lần xuống ao " Hôm nay Cha quên hết rồi hả .? Ừ thôi tao đi về , tôi nhìn theo tướng đi liêu siêu , nhanh nhẹn của Cha tôi lúc nào nhớ đến tôi cũng muốn khóc ...! Lần này tôi lại thấy Cha tôi vào bàn thờ thắp nhang cầu xin cho tôi , rồi lại sịt mũi ... Tôi yên lặng đi vào nhà một chị bà con , sau khi dặn dò chị ở nhà hãy chăm sóc , Cha Mẹ tôi và , các em tôi , Thủ thỉ những lời gởi gấm , và cho chị biết ngày mai tôi đi ... Khi tôi về nhà , Trời đã quá chiều , Cha tôi hối hả , Sao mày đi đâu lâu thế hả con .? " Lẹ lên ra tao đón ngõ cho mày . Cha vội vàng chạy trước ra ngoài đầu đường , chờ tôi đi ra , gọi là đón ngõ cho may mắn ... Ra đến đầu ngõ gặp cha tôi rồi , tôi cười mà hai giòng lệ tôi sắp trào ra , tôi cúi đầu đi không dám quay lại , để cho nước mắt chảy như mưa ....
Giòng suy nghĩ của tôi , cứ thế tôi ngồi như chết lặng , rồi quyết định ... Cha ơi .! Lần này cha đón ngõ không linh rồi ... Tôi nhớ từng bụi cây , hàng trúc cha tôi trồng hai bên đường lối vào nhà tôi ... Cha , Mẹ già yếu rồi , đi đến xứ người , tôi sẽ luôn canh cánh bên lòng ... Biết có còn gặp lại nữa không ...? Tôi giàu sang phú quý để làm gì ...? .? .? ... Tôi rón rén bước nhẹ ra cửa , tôi đi , đi như ma đuổi , cũng may mà chợ gần đó /// Tôi lẩn vào trong chợ , dù chợ chiều thưa khách , tôi cũng tìm được một anh , Xe Đạp Ôm , Nhờ chở ra bến xe mua vé , không mua được vé xe , tôi đành phải ngủ khách sạn một đêm , trong đêm dài không muốn sáng , tôi viết cho chồng lá thư kể lể sự tình ... Tôi khuyên chồng tôi đừng gởi tiền cho tôi , tôi biết bên đó anh phải có tài sản mới lấy được vợ ... Một năm sau , chồng tôi nhờ một người bạn về khuyên tôi gởi giấy tờ sang để anh bảo lãnh , đồng thời anh cũng gởi cho tôi một lá thư , Cho biết là nhỏ Thuỷ { Hàng xóm nhà chúng tôi ở C X Thanh Đa } thua chồng tôi 20 tuổi , đã đến Đan Mạch , Và cô Ả này yêu cầu chồng tôi bảo lãnh cho cô được sang Mỹ . Có một điều đáng cho tôi phải suy gẫm ... Vì Ả này sau khi chồng tôi đi được 3 tháng có đến nhà và cho tôi biết , là đã đi vượt biên cùng chồng tôi một lần nhưng không thành , và Ả nói rằng ... Đã yêu chồng tôi ... Tôi thật đớn đau khi lúc này cha tôi đang lâm trọng bịnh ... Lại một đêm dài không muốn sáng... Tôi viết cho chồng tôi thêm một lá thư dài . Tôi cảm thông với chồng , anh ấy nói rằng = Anh phải làm lại cuộc đời trước khi quá muộn , Tôi nhận ra ngay sự nghiệt ngả của số phận . Một cô gái trẻ đã muốn lấy chồng tôi từ ngày còn là hàng xóm của gia đình chúng tôi ... Tôi xin chồng tôi .= Dù có lấy ai chăng nữa , cũng đừng cho tôi biết gì nữa cả ... Tôi không ngờ ... Sau này tôi nghe mọi người nói " Chồng hận tôi " ... Hận hay là " Dối lòng , dối người ..." Lấy vợ trẻ hơn 20 tuổi sướng gần chết mà hận tôi nỗi gì ...?/ / / Tôi không quan tâm ... Từ ấy đến giờ anh không một lời thăm hỏi VỢ YÊU , dù ngày xưa anh thường thủ thỉ bên tai tôi " Em là núm ruột của anh " Đôi khi tôi thấy tiếc cho Ả vợ lẽ kia , Xinh đẹp , lúc ấy tuổi xuân còn phơi phới , mà sao lại phải đi lấy chồng người ...? Nhất là khi cô Ả , đã sang được đến Đan Mạch , Và tôi đã trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời , tôi cũng chưa bao giờ ân hận về chuyến đi không thành ấy ... Tôi đã được ở cạnh Cha Me... Gần một năm trời Cha tôi lâm trọng bệnh rồi qua đời ...Tôi đã luôn được ở bên Cha tôi ... Lúc tôi còn đang ôm đôi chân lạnh ngắt của cha để thoa dầu ... Tôi vội vàng niệm Phật Di Đà được 3 tiếng như lời bác tôi đã dặn , rồi vội vàng gọi tất cả các em tôi xuống ...Lúc ấy là 5 giờ sáng ngày 2 / 2 năm Nhâm Thân , là vào tháng 3 năm 1992 ... Khi còn bé , tôi là đứa trẻ nghịch ngợm rất là dơ dáy , Cha tôi phải tự tay tắm giặt gội đầu , chải chí cho tôi ..///.Cha tôi ngoài việc đi kiếm tiền , còn chăm sóc chị em chúng tôi từ miếng ăn giấc ngủ , mỗi lần chị em tôi bệnh tật là cha tôi cuống quýt cả lên , khi chúng tôi còn thơ dại cha tôi đã phải làm bất cứ việc sang hèn trong xã hội , miễn sao chị em chúng tôi được no cơm lành áo, từ khi còn rất bé bỏng , tôi đã nhận thấy rằng trên thế gian này không ai thương con nhiều bằng Cha tôi , Vì thế khi Cha mắc bệnh , chị em chúng tôi trên dưới một lòng chăm sóc cho cha , chỉ có một điều khi cha bệnh nặng , Cha biết nhưng dấu các con , con biết nhưng cũng dấu Cha . Chỉ đến khi Cha sắp lìa đời, mới nói với tôi ," Tao khổ mày cũng khổ ,chỉ có Mẹ mày là sướng ..." Thật là đau lòng , tôi nghiệp Cha Tôi , 70 tuổi , chưa được hưởng những giờ phút an nhàn ... Khi cha còn trong giường bệnh , tôi chỉ nghĩ là nếu sau này không còn cha , tôi sẽ nhớ cha nhiều lắm ... ! Lúc ấy tôi không bao giờ hình dung ra cảnh khổ mà sau này tôi phải gánh chịu . Như cây khô đứng giữa rừng .. Tôi hay nhớ đến câu Kiều của cụ Nguyễn Du " Khi xưa phong gấm rủ là . Giờ sao tan tác như hoa giữa đường " và nhớ câu cha tôi thường nói , khi cha nhìn thấy trẻ hàng xóm sống bơ vơ . , cha hay nhìn tôi rồi nói " Còn cha gót đỏ như son . Đến khi cha mất gót con đen sì ... Mỗi khi nhớ đến tôi lại mủi lòng ...
... Quả thật cha tôi đã tiên liệu không sai , Mẹ tôi hiện tại được các em dâu tôi chăm sóc , chu đáo , sung sướng hơn người mặc dù các em trai tôi rất chi là sợ vợ... Ở thời thế này , Đất Nước này không sợ vợ thì nhà cửa nát như tương , có đều các em tôi sợ vợ, có văn hoá ... Nhớ một lần , tôi và em kế , đi giao hàng đến nhà một người Hoa , ông này , đôi vợ chông thật là hạnh phúc , có 10 đứa con cả thảy , bữa đó hai chị em đứng ngoài cửa nghe bả chửi ông thậm tệ , hình như bà còn wuấn ông nữa mà ông thì cứ im re , nghe đã đời chị , em mới gõ cửa , lúc ấy ông mới bắt đầu la lên ... Mày chít mày dới t a o c hi t mày chít mày tao wuấn mày ... Chị , em được một bữa cười bò ra , em , bảo , nãy giờ tụi tui đứng ngoài nghe hết trơn rùi ông ơi ...! Cả hai ông bà cùng cười vỡ lên , thế là hoà , ... /// sau này có lẽ các em tôi rút kinh nghiệm từ ông người Hoa đó , với lại cái thời thế khốn khổ này, tình hình tài chính ở trong tay phụ nữ , bảo không sợ vợ sao được ... Mẹ tôi thì có phước được sống chung cùng em trai Đại Gia của tôi , mặc dù em Đại Gia , có nhiều tiền , nhưng cũng vẫn sợ em dâu Đại Gia một vành , em dâu Đại Gia mà lườm một cái là em trai tôi lấm lét như { Rắn Mồng Năm } Có đều hình như họ cũng có thoả thuận với nhau gì đó , em trai tôi rất là hào phóng và thương yêu gia đình bên vợ , ngược lại em dâu Đại Gia rất là nhân hậu , đạo đức có thừa ... thương yêu các em và các cháu tôi hết mực , còn với mẹ tôi thì khỏi nói , em dâu tôi chăm sóc từ bữa cơm giấc ngủ . Vì thế mà các bà dâu khác cũng phải noi theo , có lẽ em dâu Đại Gia từ ngày mới bước chân về nhà chồng sống gần Cha Mẹ tôi đã được sự hướng dẫn và dạy dỗ của cha tôi , thế nên trong tất cả các anh chị em tôi , chỉ có một mình em dâu Đại Gia của tôi là đạo đức nhân từ giống Cha tôi ngày ấy mà thôi ...///
...Đêm nay là đêm Chúa sinh ra đời ...Vô tình cảnh cũ kéo tôi về miền tâm tưởng mãi không thôi ... Ngước mặt lên trời cao ,tôi thấy bao nhiêu là vì sao sáng , tôi lẩm nhẩm lời một bài hát ... " Một mùa sao sáng đêm NOEL Chúa sinh ra đời . Người hẹn cùng tôi , ngày về khi đất nước yên vui , " ... Bây giờ đất nước yên vui ... Nhưng ...
Anh thì xa xứ cánh Hải Âu
Thăm thẳm Quê Hương ngút ...Ngút sầu
Thương anh tôi mãi hoài khấn nguyện
Cho ngày gặp lại bớt thương đau ...
Đêm nay tôi đang ở vùng quê này , không có ánh đèn nhiều như thành phố của tôi , tôi lại được tận hưởng thời thơ ấu với trăng sao quê nhà ...
Những đêm trời nóng bức , trải chiếu ra sân , nằm ngửa mặt lên trời , để ngắm những vì sao sáng ...Sao nào là Sao Hôm , Sao Mai ,những ông sao sáng nhứt đứng riêng một góc trời ... , Sao 3 Đòn Gánh tôi nhận ra ngay , và tôi cũng đang tìm kiếm vì Sao của tôi nữa , Sao tôi là Sao cô đơn mãi lu mờ trong muôn ngàn tinh tú sáng... Đang tận hưởng trăng sao , thì đàn muỗi Cái ở đâu bay đến , tiếp rước chúng tôi bằng một điệu nhạc vo ve hùng hồn rùng rợn , có lẽ giờ chúng mới biết ở đây đang có khách lạ... Cũng may tiếng đò máy đang sình sịch đến gần ...///
Chúng tôi bước xuống đò , vào khoảng 3 giờ sáng , trong đêm thanh vắng , ngoài tiếng đò máy chúng tôi chỉ nghe tiếng gió ru cây nhẹ nhàng , đượm chút u buồn trong đêm tĩnh mịch , tiếng chuyển mình của Vũ Trụ , những hàng cây 2 bên bờ sông mà tôi chẳng biế là cây gì .? Thỉnh thoảng có một làn gió nhẹ phớt trên mặt sông ,thổi vào mặt nghe mát lạnh ... Trời hừng sáng là chúng tôi bắt đầu bước lên bờ ... Đã có sự chuẩn bị đón tiếp kỹ càng , người dân ở đây rất quý chúng tôi , có vài người nghỉ việc ruộng vườn , để chuẩn bị bữa ăn sáng cho chúng tôi hật là chu đáo , chúng tôi tỏ vẻ ái ngại , thì họ nói , " Cô bác cũng bỏ việc Th . Ph . đến nơi đồng hoang nuoc mặn này với chúng tôi , chẳng lẽ chúng tôi lại không dám bỏ một ngày công để mà , đón tiếp Cô Bác sao , lời nói như những ly nươc dừa , mà chúng tôi vừa được uống vào quên hết bao nhiêu mệt nhọc ...
Nghỉ ngơi một chút , ăn sáng xong , bắt đầu phát quà ... Phát quà cho những gia đình nghèo và những người lớn tuổi ...Sau đó qua trường học , phát cho các em học sinh
Thương gì đâu , những em bé con nhà nghèo thường hay nhát hít , có một vài em làm mất thẻ cứ đứng ngoài rươm rướm nước mắt , hỏi ra mới biết...Thầy bảo " Cứ việc phát cho các em , Thầy có dự trù mang dư nè . Phát được cho các em đó rồi , người cũng nhẹ nhõm sung sướng làm sao ... Nhớ lại giống hoàn cảnh của mình khi xưa Đưa em đi học ở trường Tổng ,{ được người Mỹ phát quà mỗituần 1 ngày } cho 2 đứa em 2 phần quà gồm bánh mì và sữa tươi , mấy chị em ăn một phần , còn một phần để dành đem về ...
Bình thường trên đường đi học , có một thằng to bằng 4 đứa học sinh chúng tôi , chặn đường và bắt tụi tôi phải gọi nó bằng Ba , mới cho đi , đúa nào gặp nó cũng hô to { BA TUI } rồi chạy cho nhanh . , Bữa đó không may 2 đứa em tôi bị thằng Ba Tui nó cướp bánh mì và sữa , đứa bé thì lặng im bỏ đi , còn thằn anh thì tiếc quá , cứ lẽo đẽo chạy theo nó vừa khóc vừa chửi Đ. Má mày Ba Tui trả bánh mì cho tao ... Nghe mà đau xé lòng ..!/// Hôm nay gặp các bé ở đây , hình ảnh xưa lại sống dậy trong tôi , thấy bùi ngùi thương cảm ...
11giờ trưa là xong mọi việc , chúng tôi chuẩn bị , để quay về Th Ph cho kịp , những người dân họ dắt chúng tôi ra vườn hái trái cây , làm quà về Th Ph , đủ loại trái cây , thích gì cứ việc hái , đúng là gặp trái ngọt cây lành , lòng tham trỗi dậy ...Nhưng đành hãm lại thôi , nhắc nhở mình đi làm việc thiện , thì không được tham lam...Lòng lâng lâng nhớ mãi chuyến đi này ... Thích thú nói với bạn bè , từ đây về sau tôi sẽ không bao giờ từ chối những chuyên đi như thế này ...
Cuối Đông 2016
NGUYÊN THẢO H.M phone 01679224

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét